Chương 16
Trương Khâm lập tức ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc hồi tưởng.
Cố Trăn mỉm cười “Ông ấy nói lần trước cậu phụ trách làm công tố của vụ án đã thể hiện rất tốt, còn nói người tài đều từ Dật Trung mà ra”.
Trương Khâm thở phào nhẹ nhõm “Cậu được lắm, dám chơi tôi à?” Anh ta do dự một lúc mới nói “Nhắc tới Dật Trung của chúng ta, gần đây Mang Mang mới quay về, đang làm phó giáo sư tại Đại học G.” “Tôi biết rồi, tôi đã gặp cô ấy.” Trương Khâm trợn tròn mắt “Gặp rồi?
Rồi sao nữa?” Trong quán bar ồn ào náo nhiệt, Trương Khâm nghe mãi không thấy anh trả lời.
Nửa người Cố Trăn đều bị che khuất trong bóng tối, tâm tư như đại dương sâu thẳm, Trương Khâm cũng không nhìn rõ vẻ mặt của anh.
Bình thường trong công tác thẩm vấn, Trương Khâm đều rất am hiểu việc đặt câu hỏi cho người ta, nghi phạm như thói quen vẫn thường im lặng, nhưng không có sự im lặng nào khiến anh ta căng thẳng như bây giờ.
Có lẽ là do chức vụ Cố Trăn cao hơn anh ta, sự im lặng của các quan chức cấp cao vẫn vô thức làm người ta cảm thấy áp lực, khiến anh ta hối hận tại sao lại hỏi Cố Trăn đường đột như vậy.
Cố Trăn nhàn nhạt trả lời “Không được tốt lắm.” “Ồ, nghe giọng cậu có vẻ không quan tâm lắm nhỉ?
Mười năm trước cậu cũng nói cậu với người ta không hợp.” “Hay là tin đồn giữa cậu với cô Lận là thật?” Trương Khâm cười xấu xa “Nếu không phải thì trong bộ phận của tôi cũng có rất nhiều đồng chí nữ có ý với cậu, tôi sẽ xin phương thức liên hệ để hôm nào giới thiệu cho cậu nhé.” Cố Trăn bất đắc dĩ nói “Sao cậu vẫn hay lo chuyện bao đồng vậy?” Trương Khâm không màng đến liêm sỉ mà còn dương dương tự đắc trả lời “Đương nhiên tôi phải tai nghe khắp nẻo, mắt xem tám hướng chứ.
Cậu cho là ai cũng có thể làm kiểm sát viên như tôi sao?” Cố Trăn không để ý tới vẻ mặt đắc ý của anh ta mà chỉ tay về phía sau, Trương Khâm theo ánh mắt của anh quay đầu lại, hơi nheo mắt “A, đấy không phải là đàn em Diệp học khóa dưới của chúng ta sao?” Ở góc quán bar cách đó không xa, Diệp Đường Tư vừa nói vừa cười, mà cô gái bên cạnh cô ấy chỉ nhìn thấy bóng lưng mảnh mai, Trương Khâm không nhận ra là ai, nhưng Cố Trăn thì vẫn nhớ rất rõ nan đêm đó cô hất mái tóc xoăn dài, khóa kéo trượt xuống, không thấy áo lót, lưng trần lộ ra, ánh trăng như dòng suối trong vắt chảy dọc sống lưng, biến mất dưới mông cô.
Dường như hai cô gái đang bị mấy thanh niên lưu manh, ăn chơi lêu lổng chọc ghẹo, cản đường không cho đi.
Trương Khâm vội đứng lên “Ban ngày ban mặt còn đi trêu ghẹo con gái nhà lành.
Đi, làm anh hùng cứu mỹ nhân với tôi nào.” Cố Trăn vẫn bình tĩnh ngồi đó, vẻ mặt cười như không cười “Sao cậu biết cậu là anh hùng?
Chắc gì người ta đã chịu để ý đến cậụ” “Cậu thấy chết mà không cứu sao?” Trương Khâm bĩu môi “Tại sao em ấy vẫn chưa biết cậu là một tên máu lạnh nhỉ?” Trương Khâm lại quan sát bọn họ, thấy tình hình không ổn, tên cầm đầu đang nắm chặt cổ tay em ấy, anh ta phân tích nói “Họ định đánh nhau sao?
Bọn kia có vẻ không ít người, còn cầm dao theo.
Để tôi nói cho cậu biết, bọn trẻ ngày nay toàn ăn gan hùm mật gấụ Tháng trước chỗ tôi có một