Động Tâm
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

quanh đây rồi, tất cả đều nói không động đến nó.” Mạch Mang Mang day huyệt thái dương “Em đến phòng nghỉ gặp tôi đi”.
Cô vừa nói, vừa nhẹ nhàng mở cửa tủ, một mùi máu tanh xộc lên mặt, có hàng chục con chuột bạch bị rạch bụng, máu thịt lẫn lộn, đầu quay xuống dưới, đuôi bị treo lên trên, quay tròn không có quy luật giống như chuông gió bị giật mạnh, xoay tròn theo bất kì quy luật nào vậy.
Nó vẫn còn lại một hơi tàn, giãy giụa, con ngươi màu đen phủ một lớp màng đỏ tươi, kêu “Chít” một tiếng.
Mạch Mang Mang đã làm vô số thí nghiệm sinh học, cô quá quen thuộc với máu động vật, tin rằng ai từng giải phẫu cũng đều hiểu rõ rằng đây không phải chuyện đáng sợ.
Tô Tranh Nghiên đi vào, thấy cửa tủ đựng đồ vẫn đang khép hờ, Mạch Mang Mang im lặng đứng trong đó với dáng vẻ mệt mỏi.
“Cô Mạch, cô vẫn ổn chứ?” Ống quần của Tô Tranh Nghiên dính đầy máu, cô ấy tò mò nhìn xem máu chảy từ đâu thì Mạch Mang Mang ngăn lại “Đừng mở nó ra ” Không kịp nữa rồi.
Tô Tranh Nghiên đã mở cửa tủ ra, kế đó sợ hãi hét ầm lên.
Một tay cô ấy dính đầy máu, Mạch Mang Mang bình tĩnh hơn nhiều, cô lấy di động ra gọi cho đồn cảnh sát gần trường.
Lần đầu tiên, không có ai nghe máy, gọi đến lần thứ hai, điện thoại mới được kết nối.
Nhân viên cảnh sát bảo cô hiện tại không có đủ người nên tạm thời không thể đến ngay được.
Tô Tranh Nghiên đã nuôi con chuột bạch nhỏ này được nửa tháng, tuy biết rõ nó sẽ có ngày “hi sinh” ở phòng thí nghiệm nhưng không thể ngờ được nó lại bị hành hạ độc ác cho đến chết.
Càng nghĩ đôi mắt cô ấy lại đỏ hoe.
Mạch Mang Mang nhíu mày, an ủi nói “Có thể đây là trò đùa dai của ai đó, em về nhà trước đi, tôi sẽ liên hệ với nhà trường xử lý chuyện này.” Hôm sau, Mạch Mang Mang dạy xong, vừa ra khỏi phòng học thì nhận được thư trả lời từ chỗ bộ phận an ninh, dữ liệu trong phòng thí nghiệm đã bị mất, hiện tại không thể điều tra rõ.
Trên hành lang ồn ào, sinh viên vội vàng vào căn tin, một nam sinh cao gầy có vẻ quen mắt quay đầu lại, mỉm cười với cô.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Khi Trương Khâm đến quán bar, tìm kiếm khắp mọi nơi cuối cùng cũng thấy Cố Trăn đang ngồi trong một góc khá yên tĩnh, Cục trưởng Cục cảnh sát thành phố Chu Nghĩa Đình đang chuẩn bị tạm biệt anh ra về.
Trường Khâm kính trọng lên tiếng chào hỏi “Chào Cục trưởng Chụ” Chu Nghĩa Đình quan sát anh ta thật kỹ “Trương Khâm à?
Lúc nãy tôi với bí thư Cố vừa nhắc đến cậu xong.” “Thật vậy sao?” Trương Khâm ngạc nhiên hỏi “Anh ngồi thêm một chút nữa đi ạ?” “Tôi phải về nhà với vợ con rồi.” Chu Nghĩa Đình vỗ vai Trương Khâm “Không quấy rầy hai người nói chuyện nữa.” Cục trưởng Chu vừa đi, Trương Khâm chợt thả lỏng, anh ta ngồi phịch xuống ghế dựa than vãn “Hôm nay tôi mệt chết mất thôi.
Cục trưởng Chu nói gì về tôi đấy?
Không phải là phê bình chứ?” Anh ta là bạn tốt của Cố Trăn từ lúc học cấp ba, đều nói chuyện thẳng thắn với nhaụ Trương Khâm mở nắp chai bia lạnh, một tiếng “Tách” vang lên, là dấu hiệu của mùa hè, khiến tâm trạng anh ta tốt lên hẳn.
Hôm nay Cố Trăn lái xe đến, nên trên tay chỉ có một ly cocktail không cồn.
Anh gật đầu “Ừ đúng rồi, cậu nghĩ lại đi”.


⬅ Trước Tiếp ➡