Động Tâm
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

vào.
Cuộc thảo luận kết thúc, thị trưởng Hoàng chợt nhận ra “Ủa sao thang máy không đi nữa?” Cao Vũ đáp “Chắc là gặp sự cố, tôi vừa báo người đến sửa rồi.” “À.” Thị trưởng Hoàng quay đầu nhìn qua, hôm nay Mạch Mang Mang mặc một bộ váy liền thân màu xanh sẫm, đơn giản mà trong lành như một buổi sớm đầu xuân, nhưng không giống kiểu đồng phục của công ty ở đây.
Ông ta cũng không biết hết tất cả mọi người, nên không mấy quan tâm, hỏi “Mọi người quay lại tăng ca hả?” Giờ này thường là giờ tan tầm, nhưng từ trước đến nay ở khu Hoài Lâm rất bận rộn, ngay cả Cố Trăn và thị trưởng Hoàng phải làm thêm giờ đến tận chín giờ tối cũng là chuyện thường.
Diệp Đường Tư hơi xấu hổ không thể nói mình chỉ quay lại để lấy tập tài liệu, thế là cô ấy và các đồng nghiệp đều gật đầu trả lời.
Có vẻ như tâm trạng thị trưởng Hoàng rất tốt, mặt mũi hớn hở lấy một nắm kẹo trong túi ra, phát cho bọn họ “Nào, hôm qua cháu gái tôi vừa tròn một tuần tuổi, mời mọi người ăn kẹo mừng.” Lông mày Cố Trăn đang nhíu chặt hơi giãn ra “Chúc bé Hàm Hàm lớn lên mạnh khỏe bình an”.
Thị trưởng Hoàng lấy viên đầu tiên cho Cố Trăn “Hàm Hàm thích chú Cố Trăn nhất, bình thường chẳng nói năng gì, vừa thấy Cố Trăn là la hét om xòm đòi ôm.” “Bình thường bí thư Cố nghiêm túc như vậy, nhưng lại có duyên với trẻ con thật đấy.” Nữ trưởng phòng cảm thán một câu “Trẻ con đều thích những thứ đẹp đẽ”.
Cao Vũ giảo hoạt nói “Hy vọng có ngày được ăn kẹo mừng của bí thư Cố”.
Cố Trăn nheo mắt “Nhớ lời chúc của cậụ” Thị trưởng Hoàng nói rất chân thành, hiếm khi khuyên nhủ “Các đồng chí trẻ chưa lập gia đình, các cậu nên học tập bí thư Cố, lấy sự nghiệp làm trọng, vấn đề cá nhân không cần phải vội.” Chủ đề này giống như chất keo, kéo gần khoảng cách, bầu không khí vui vẻ hòa thuận, nhưng mà Diệp Đường Tư cũng coi như hiểu chuyện, cảm thấy hơi bứt rứt.
Hồi lớp 11 Mạch Mang Mang và Cố Trăn từ đối đầu đến yêu nhau, rồi chia tay, cô ấy là người chứng kiến từ đầu đến cuối.
Nếu sớm biết sẽ gặp đàn anh Cố thì cô ấy đã kiên quyết để đàn chị đợi bên ngoài rồi.
Diệp Đường Tư thầm theo dõi bên cạnh, Mạch Mang Mang và Cố Trăn cùng nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt bình thường, cô ấy thở phào nhẹ nhõm.
Công nhân sửa chữa khẩn cấp nên hiệu suất rất cao, cô ấy đi ra khỏi thang máy, lấy tài liệu xong rồi đi dạo phố, ăn cơm với Mạch Mang Mang theo như kế hoạch, quên đi đoạn nhạc đệm này nan đúng vậy, chuyện trước đây đã là quá khứ rồi, mười năm trôi qua, sao họ có thể nhớ mãi chẳng quên được.
Ở tuổi trăng non, Mạch Mang Mang đã dành hết tâm sức cho công việc, giữa nghiên cứu khoa học và giảng dạy, khó mà vẹn cả đôi đường được, cô chỉ có thể qua loa đối phó.
Ở lại trường học đến hơn tám rưỡi, sửa luận văn xong, Mạch Mang Mang quay lại phòng khách, cởi áo khoác ở phòng thí nghiệm ra, rồi cắm chìa khóa vào tủ chứa đồ.
Cô nhận được cuộc điện thoại của Tô Tranh Nghiên, cô gái nhỏ này làm phụ tá, là chân chạy vặt trong phòng thí nghiệm.
“Cô giáo Mạch, em đang chịu trách nhiệm nuôi chuột trắng nhỏ để tuần tới làm thí nghiệm kiểm chứng nhưng giờ không thấy nó đâụ” Tô Tranh Nghiên lo lắng phát khóc “Em đã hỏi xung


⬅ Trước Tiếp ➡