Chương 13
chỉ là ăn may mà thôi”.
Nếu như phải may mắn mới thi được đứng nhất thì từ nay Mạch Mang Mang gần như không còn may mắn.
Điện thoại vang lên kéo Mạch Mang Mang trở về hiện thực, bốn giờ sáng, nghiên cứu sinh mà cô hướng dẫn gửi luận văn đã sửa đi sửa lại bảy tám lần đến hòm thư của cô, cô xem xét tỉ mỉ, rồi nhắn lại.
Sáng nay có một cuộc họp nhóm hàng tuần, Mạch Mang Mang quyết định không ngủ nữa, nếu không lại chẳng dậy nổi, lướt xem vòng bạn bè.
Đàn em lớp 11 Diệp Dường Tư đăng một bài viết “Hôm nay bạn dậy sớm hay còn chưa ngủ?
Lãnh đạo hãy trả lời.
Cô ấy đã bị chặn ” Mạch Mang Mang cười khẽ, vừa nhấn thích thì tin nhắn riêng của Diệp Đường Tư nảy lên “Buổi sáng tốt lành nha đàn chị, chị rảnh không đi ăn với em đi.” Diệp Đường Tư là đàn em lớp dưới khi cô còn học cấp ba, tính Mạch Mang Mang kiêu ngạo, bạn bè có thể đếm được trên đầu ngón tay, lúc còn đi học thi thoảng cô bị đồn đại chỉ trỏ, nhưng Diệp Đường Tư vẫn luôn đứng về phía cô vô điều kiện.
Cuối tuần, Mạch Mang Mang đi qua hai trạm dừng tàu điện ngầm, chờ Diệp Đường Tư tan ca bên ngoài ủy ban khu Hoài Lâm.
Một cô gái tóc ngắn trông có vẻ giỏi giang vẫy tay với Mạch Mang Mang, Diệp Đường Tư chạy chậm đến, ôm chầm lấy cô “Tiền bối ơi, chưa ra tới cửa đã thấy chị rồi.” Bọn họ định tới nhà hàng mới mở ở trung tâm thành phố, Diệp Đường Tư bỗng đứng lại “Em đãng trí thật, quên mất không cầm tập tài liệu xuống rồi, tiền bối chờ em một lát nhé.” Cô ấy nhìn xuống, chợt thấy bắp chân của Mạch Mang Mang lộ ra “Hay là chị đi lấy với em nhé, ngoài này lạnh lắm.” “Ừ, tiện thể chị đi nhờ phòng vệ sinh chút cũng được.” Tòa nhà thành ủy là một công trình kiến trúc uy nghiêm đầy thẩm mỹ, đối xứng hai bên, vô cùng trang trọng, rộng rãi, trước sảnh có một dãy hành lang dài, Mạch Mang Mang đang đi giày cao gót, vô tình bước hụt chân.
“Chị đi chậm thôi.” Diệp Đường Tư nắm lấy tay cô, khẽ cười “Cầu thang này đặc biệt khó đi, mà đây là đã sửa rồi đấy chị.
Hồi trước nó vừa hẹp vừa không có phần lan can bên cạnh như thế này đâu, nhiều đồng nghiệp nữ của em đã bị ngã đấy ạ, phản ánh cũng chả có ích gì.
Sau đó, cháu trai yêu quý của Phó bí thư nghịch ngợm nhảy từ trên bậc thứ tư nhảy xuống, bị ngã khóc ầm lên, thế là ngay ngày hôm sau phòng hành chính gọi người đến xây lại luôn.” Một đồng nghiệp nam bước xuống cầu thang, Diệp Đường Tư phản ứng vô cùng nhanh, lập tức chuyển chủ đề nói chuyện sang cuộc sống thường ngày, dù sao thì nói xấu lãnh đạo luôn là vấn đề nhạy cảm.
Cô ấy từng phải ngồi ghế dự bị một năm vì không biết những quy tắc ngầm này, bây giờ cô ấy rất cẩn thận.
Mạch Mang Mang và Diệp Đường Tư đi thang máy lên tầng năm.
Trong thang máy có rất nhiều người, đồng nghiệp nữ đứng bên cạnh bọn họ đang thảo luận về vấn đề học hành của con mình.
Thang máy dừng lại ở tầng hai, có ba người bước vào, không gian chật hẹp bỗng trở nên yên ắng.
Con số trên bảng hiển thị dừng ở tầng 4 không tăng nữa, Cố Trăn và thị trưởng Hoàng vẫn đang nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc, cấp dưới vì sợ quấy rầy, chỉ yên lặng lắng nghe, đợi cơ hội chen