Chương 12
Thành, mẹ kế Trần Mẫn bắt máy, nhẹ nhàng nói “Mang Mang, bố con ngủ rồi, có chuyện gì để ngày mai nói được không?” “Tối nay ông ấy còn có chuyện chưa hoàn thành, chắc là chưa ngủ đâụ” Mạch Mang Mang cười chế nhạo “Dì Mẫn, không cần biết ông ta ngủ thật hay không muốn nhận điện thoại của con.
Dì nói với ông ta giúp con, con không muốn ông ta sắp đặt con với Cố Trăn hay bất kì người đàn ông nào nữa.
Ông ta là bố con, con tôn trọng ông, cũng mong ông tôn trọng lại con.” Cúp máy, cô mở nắp ly mì, hơi nóng bốc lên, Mạch Mang Mang hơi thất thần, cô bỗng nhớ lại lần đầu tiên gặp Cố Trăn.
Hôm đó là ngày học sinh khối mười trường Dật trung đến báo danh.
Giữa hè, ánh nắng chói chang, nóng không chịu nổi.
Các bạn học sinh tập trung quanh hành lang chính để kiểm tra xếp lớp, nên không ai quan tâm đến tấm bảng hiển thị trước tòa nhà dạy học đăng danh sách top 100 người có điểm thi đầu vào cấp 3 cao nhất, không có gì đáng xem, dù sao cũng không biết ai với ai.
Mạch Mang Mang đứng một mình ở trước tấm bảng đó, không che ô, cũng không để ý ánh mặt trời chói mắt, cô khoanh hai tay, hơi ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm bảng xếp hạng.
Mạch Mang Mang không đi xem lớp, bởi vì cô biết chắc chắn mình sẽ vào lớp tốt nhất.
Cô không phiền chuyện mình không biết tên những người đó, vì cô không cần biết tên những người xếp hạng dưới mình.
Trường trung học cơ sở của cô là trường dạy ngoại ngữ tốt nhất ở Lục Thành, chiếm vị trí thứ nhất trong ba năm, cô vẫn nghĩ mình chắc chắn là người cao điểm nhất kỳ thi này, nhưng có một cái tên tự nhiên xuất hiện phía trên tên cô.
Bên cạnh còn có một người nữa, anh ta cũng đang nhìn bảng xếp hạng, Mạch Mang Mang nhìn liếc qua, là một bạn nam, cũng mặc đồng phục xanh trắng giống cô, mũi cao, môi mỏng, vai rộng chân dài, không giống như cô đang kiềm chế xúc động mạnh, ánh mắt cậu ta vô cùng bình thản.
Mạch Mang Mang nhìn thấy ảnh của cậu ta và nhận ra cậu ta trong nháy mắt, cô khịt mũi, quay đầu bỏ đi.
Cả lớp tập trung lại trong phòng, giáo viên chủ nhiệm chọn cô làm lớp trưởng, cô có nhiệm vụ phát thẻ học sinh cho từng bàn.
Lúc phát đến bàn Cố Trăn, cậu đang dựa lưng vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi, ồn ào trong lớp cũng không thể ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậụ Trên bục giảng, thầy giáo khen ngợi bạn cùng bàn của cậu ta, cậu bạn cùng bàn đó bỗng đứng bật dậy, khiến bàn nghiêng về phía trước, chồng sách cao trên bàn lung lay sắp đổ, Cố Trăn vẫn nhắm chặt mắt, đẩy chân một cái, bàn lại vững vàng trở về như cũ.
Bàn ghế trước mặt họ đã được mang đi thay mới, nên có một khoảng trống ở đó, cậu bạn cùng bàn với Cố Trăn vẫn còn sợ hãi “Mẹ nó, làm tớ sợ hết hồn, tớ cứ tưởng bàn sẽ đổ cơ, cốc nước trên bàn tớ vừa mới mua”.
Mạch Mang Mang cong ngón tay, gõ bàn cậu một cái “Cố Trăn?” Cố Trăn mở mắt ra, Mạch Mang Mang đang đứng, nhìn xuống cậu bằng nửa con mắt, giọng không tốt.
Cố Trăn đang ngồi, vị trí thấp hơn nhưng không bị địch ý của cô áp chế, bình tĩnh nhìn lại, không thể nói là khinh thường hay chán ghét mà giống như cậu không để cô vào mắt vậy.
Mạch Mang Mang tức giận, để như ném thẻ của cậu lên trên mặt bàn “Cậu