Động Tâm
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

nữa “Khách sạn quản lý kém, đã làm phiền đến anh, xin thứ lỗi.” Thật ra cô là khách mời của Mạch Thành, nhưng không thể không giả vờ làm chủ bữa tiệc, đây chính là lý do Mạch Mang Mang không muốn dính líu gì với ông ta, lúc nào cô cũng phải đóng vai người khác.
Mạch Mang Mang vẫn còn phỏng đoán thái độ của Cố Trăn, nhưng anh không tiếp tục truy vấn, không quan tâm đến vấn đề này lắm.
Anh khẽ gật đầu “Đã lâu không gặp.” Mạch mang Mang mím môi, lửa giận trong lòng bùng lên, cô và Cố Trăn nhìn nhau, im lặng một lúc, cô tiếp tục dùng giọng nói máy móc “Nếu như anh không ngại, tôi biết khu Hoài Lâm đang có kế hoạch xây dựng hai trường học cho con em công nhân nhập cư, Mạch thị sẽ quyên tiền dưới danh nghĩa Tuyển Hằng để tạ lỗi.” Giọng nói của Cố Trăn không có cảm xúc “Không cần, công tư phân minh”.
Anh ngừng một lát “Cũng không gây phiền phức gì.” Cô nhất thời không nói lên lời, giống như lúc cô mời rượu anh hôm nay, dù đứng đối diện nhau, nhưng thật ra không hề liên quan gì đến bọn họ.
Có người cẩn thận gõ cửa, Mạch Mang Mang lớn tiếng nói “Mời vào”.
Cửa mở ra, bốn năm người nối đuôi nhau bước vào, giám đốc của Tuyển Hằng cúi đầu chào họ “Bí thư Cố, cô Mạch, tôi vô cùng xin lỗi, là sai sót trong công việc của chúng tôi.” Cao Vũ tự giác đứng sang một bên, Cố Trăn liếc anh ta một cái “Tôi nói chưa rõ à”.
Theo quy định, bí thư không có thư ký đặc biệt, nhưng Cao Vũ chịu trách nhiệm hỗ trợ công việc của Cố Trăn, và quản lý mọi chuyện lớn nhỏ mà anh được giao, tương đương thư ký.
Vừa rồi Cố Trăn muốn anh ta tự mình xử lý vấn đề này, nhưng bây giờ những người này lại đến xin lỗi với thái độ rất thành khẩn.
Cố Trăn có yêu cầu rất cao với cấp dưới, bình thường Cao Vũ rất thông minh, làm việc thỏa đáng, hôm nay xảy ra chuyện đột xuất, mới có sai sót như thế này.
Mặc dù giọng anh bình tĩnh, nhưng Cao Vũ vẫn thấp thỏm trong lòng, giải thích “Khi tôi lên, nhân viên của Tuyển Hằng đã đến cửa rồi..” Cố Trăn ngắt lời Cao Vũ, nói với giám đốc “Quên đi.” Huyệt thái dương của Mạch Mang Mang phồng lên đau nhức, cô khẽ day trán nói “Mọi người đi ra ngoài trước, tôi cũng đi ra ngoài, không làm phiền bí thư Cố nữa”.
Cố Trăn nhấc cổ tay lên nhìn đồng hồ “Tôi sẽ nghỉ ngơi một chút, cũng đến lúc trở về rồi, cảm ơn sự hiếu khách của cô.” Sau khi anh rời đi, những người khác cũng đi theo, trong phòng chỉ còn Mạch Mang Mang, cô đã mặc lại váy và không muốn ở lại lâu, giám đốc cử một chiếc xe đặc biệt để đưa cô về nhà.
Chỉ có một cửa hàng tiện lợi 24 giờ mở cửa ở tầng dưới của khu nhà, Mạch Mang Mang đẩy cửa đi vào, tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên, nhân viên ngân nga bốn chữ xin chào quý khách, cuộc sống của cô đã thay đổi, tràn ngập khói lửa nhân gian.
Hôm nay Mạch Mang Mang chưa ăn được gì nhiều, ở nhà cũng không có đồ ăn tích trữ.
Cô ra cửa hàng tiện lợi nấu một ly mì, ngồi trước bộ bàn ghế gỗ cao, hướng ra ngoài đường, kính thủy tinh phản chiếu hình dáng của cô, không trang điểm, quần áo đơn giản, sắc mặt tái nhợt, quầng mắt hơi thâm, giống như một nữ sinh viên cả đêm không ngủ.
Trong khi chờ mì chín, cô gọi một cuộc điện thoại cho Mạch


⬅ Trước Tiếp ➡