Chương 10
cô cũng chẳng còn sức đuổi theo nên quay lưng lại với giường, xõa tóc ra, tay vòng ra sau vai kéo khóa kéo xuống.
Rém cửa hé mở một nửa, ánh sáng tự nhiên chiếu vào, tựa như màu xanh của mây mờ.
Sương mù bốc lên lâu đài mất hẳn, bóng sương mờ che khuất đám mây .
Đây là hai câu thơ trong bài thơ Đạp sa hành của nhà thơ Tần Quán.
Cô giống như thay thế cho ánh trăng và sao sáng lạnh lẽo trên bầu trời, như đang dập dờn ẩn hiện trên lớp kính trong và màn nước, mông lung mờ ảo.
Tiếng chăn mền khẽ vang lên, có người trở mình xuống giường, Mạch Mang Mang giật mình, tay buông ra, váy dài sắp rơi xuống đất.
Người nọ bất ngờ giữ chặt hai tay cô, thân thể hơi nghiêng về phía trước, áp sát sau lưng cô, giữ cho váy dài không rơi xuống.
Tiếng cười của anh nhẹ nhàng vang lên, tay kia tìm thấy khóa kéo bên eo cô, đầu ngón tay ấm áp từ từ kéo khóa lên.
Khóa kéo được thiết kế khá đẹp và tinh tế, dừng lại bên phải trái tim cô.
“Cô Mạch.” Giọng nói trầm thấp của Cố Trăn vang lên bên tai “Cô đi nhầm phòng rồi.” Trong lòng Mạch Mang Mang “toang” một tiếng.
Trên người anh có hương bạc hà nhè nhẹ, làm dịu bớt cảm giác say, nhưng dù đó là gì đi nữa thì cũng khó có thể lấn át anh, đặc biệt là hơi thở của Cố Trăn, bao phủ toàn bộ cơ thể cô.
Vài sợi tóc bị mắc vào khóa váy, Cố Trăn quấn chúng vài vòng, ngón cái và ngón giữa siết chặt, ngón trỏ giật nhẹ.
Mạch Mang Mang chỉ cảm thấy da đầu bị kéo nhẹ, không thấy đaụ Cố Trăn lùi về sau vài bước, tạo khoảng cách với cô.
Chỉ một cái xoay người trong chớp mắt, Mạch Mang Mang đã nghĩ ra rất nhiều khả năng sẽ xảy ra.
Bước ngoặt quan trọng khiến quan hệ của cô với Mạch Thành chuyển biến xấu, thứ nhất là do cô một mực muốn ra nước ngoài nghiên cứu sinh học, thứ hai là vì cô yêu đương với Cố Trăn nan Hoàn cảnh gia đình anh khó khăn, năm đó Mạch Thành cực kỳ coi thường anh.
Mạch Thành là một thương nhân điển hình, đặt lợi ích lên hàng đầu, gió chiều nào theo chiều đó.
Nhưng bây giờ, Cố Trăn đã cao tựa mây xanh, nắm trong tay thực quyền nên ông ta muốn hợp tác, nhưng Mạch Mang Mang không ngờ ông ta lại sử dụng thủ đoạn này chỉ vì cái lợi trước mắt như vậy, từ trước đến nay ông ta rất trọng thể diện.
Khuôn mặt Mạch Mang Mang lúc đỏ bừng, lúc trắng bệch, cô bị “Đưa tới tận cửa” như thế này, nói thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nếu Cố Trăn thật sự muốn ép buộc cô, thì cô không có gì để nói, đằng này, anh lại vô cùng phong độ, càng thể hiện Mạch Thành thối nát nực cười như thế nào, mà ở một khía cạnh nào đó, Mạch Thành với cô cũng giống nhaụ Cố Trăn cúi đầu gửi tin nhắn, đợi một lúc sau, đèn trong phòng bật sáng.
Ánh đèn chói mắt, Mạch Mang Mang chạm mắt Cố Trăn trong vài giây ngắn ngủi, trán cao, chân mày sắc bén, đáy mắt sâu thẳm, giống như vẫn còn ở trong bóng tối.
Đầu óc cô trống rỗng, theo bản năng cụp mắt xuống, ánh mắt rơi vào những ngón tay thon dài của anh, giữa các ngón vẫn còn quấn một sợi tóc đen.
Chẳng lẽ Cố Trăn không nhìn ra được ý đồ của Mạch Thành?
Cô không cần phải tìm cái gọi là ‘lý do hoàn hảo’ làm gì.
Mạch Mang Mang đã bình tĩnh trở lại, ngước nhìn anh lần