Chương 9
có ý can thiệp vào quyết định này, Mạch Thành định uống, nhưng Mạch Mang Mang đã bước lên cầm lấy ly rượu từ tay ông.
Đám người thì thầm bàn tán, nhiều lời xì xào không tạo nên sóng gió nhưng lại tạo thành bức tường kiên cố ngăn cô lại.
Mạch Mang Mang không hiểu uẩn khúc bên trong, chỉ biết mẹ cô từng nói tháng trước Mạch Thành bị xuất huyết dạ dày, không thể uống nhiều rượụ Hơn nữa cấp dưới của ông cũng đang có mặt tại đây, khiến ông phải đổ mồ hôi trán, đáng thương rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Cô nâng ly lên, đối mặt với Cố Trăn “Tôi thay mặt bố mời anh.” Rượu trắng chảy vào cổ họng, vừa đắng lại chát, như ngọn lửa thiêu đốt kéo từ thực quản đến tận dạ dày, cô uống hết nửa ly, kiềm chế không sặc.
Lữ Đức Chính cười ha ha, tán thưởng “Cô Mạch đúng là nữ trung hào kiệt, thừa kế được phong cách của Mạch tổng”.
Cố Trăn nhàn nhạt nói “Thị trưởng Lữ, đợi lát nữa tôi uống rượu với anh, tôi nhận thua trước.” Lữ Đức Chính sững sờ, khó hiểu cao giọng hỏi “Sao vậy?” Người bên ngoài cười nói “Cô Mạch không thua bất kỳ hảo hán nào, bí thư Cố không uống kém hơn cô Mạch được.” Cố Trăn nâng khóe miệng “Thị trưởng Lữ nổi tiếng tửu lượng tốt, uống thêm một ly với tôi sẽ không có vấn đề gì chứ?” Lữ Đức Chính sinh ra ở một tỉnh phía Bắc, nơi đó có văn hóa uống rượu khá phổ biến, sở thích của cuộc đời là cùng uống rượu với người khác, biến bàn nhậu thành chiến trường thứ hai, uống xong thì mọi người đều say chỉ có anh ta vẫn tỉnh, cảm giác như đạt được thành tựu nào đó.
“Nói như vậy, tôi làm sao dám rót rượu cho cậu, sợ người khác nói tôi cậy già lên mặt.” Lữ Đức Chính cười xấu hổ “Tôi uống với cậu, vậy là công bằng.” Phục vụ cầm ly rượu của Mang Mang.
Sau đó cô không tham dự nữa, nói chuyện với Tưởng Lê Ninh ở ngoài sảnh, rốt cuộc hiểu tại sao Tưởng Lê Dự lại làm cho bộ phận PR.
Đối mặt với khuôn mặt ôn hòa của Cố Trăn, biết tiến biết lùi, nhiều người đã tới nâng ly mời rượu anh, nhất là khách nữ.
Cô xử lý khéo léo, người không biết còn tưởng cô là thư ký của Cố Trăn.
Tưởng Lê Ninh nói “Trước đây em còn nghĩ chị gái em thích anh ta.” Mạch Mang Mang không hỏi kỹ, rượu tác dụng chậm nhưng thấm nên trợ lý Vương phải đỡ cô vào phòng nghỉ ngơi.
Cô dựa vào ghế salon bằng da, dạ dày cồn cào, không nôn ra được, đành chợp mắt một chút cho đỡ đau đầu, không ngờ lại ngủ quên mất.
Sau khi tỉnh dậy, cảm giác muốn nôn ngày càng dữ dội hơn, không kịp nhắm vào sọt rác thì Mạch Mang Mang đã nôn ra đầy đất, bộ lễ phục cũng không thể may mắn thoát khỏi, đuôi váy bị dính bẩn.
Trợ lý Vương đưa khăn nóng, sốt ruột hỏi “Mạch tiểu thư, đã đỡ chưa?” Mạch Mang Mang vuốt ngực nói “Khá hơn nhiều rồi.
Bây giờ là mấy giờ?” “12 giờ rưỡi.” Trợ lý Vương quan tâm nói “Quần áo của cô đã bị bẩn, tôi tìm một căn phòng cho cô thay đồ nghỉ ngơi nhé?” Mạch Mang Mang gật đầu “Cũng được.” Quản lý nhận thẻ phòng, dẫn Mạch Mang Mang lên căn phòng cuối cùng ở tầng 40, mở cửa cho cô xong thì cúi người giang tay ra làm tư thế mời “Mạch tiểu thư, mời.” Mạch Mang Mang hoa mắt chóng mặt, cửa phòng đóng lại, chợt cô nhớ ra quản lý chưa đưa thẻ phòng cho mình, không mở được đèn,