Chương 8
buổi họp báo luận văn Lý Hướng Quang rất ghét sự lười biếng của chính quyền Dật thành, anh ta dùng người không theo bất kỳ khuôn mẫu nào, nhanh chóng quyết định điều Cố Trăn đến khu Hoài Lâm.
Anh trông giống người hướng nội nhưng thủ đoạn dứt khoát, làm việc bình tĩnh và có chí tiến thủ, còn có tài lãnh đạo, nên được Lý Hướng Quang đề bạt giao trách nhiệm này cho anh.
Đừng trách tại sao Lý Hướng Quang không xem trọng Lữ Đức Chính, ngoài việc nịnh bợ cấp trên rồi bắt nạt cấp dưới thì anh ta không còn sở trường nào khác.
Chỉ biết ăn chơi, nói mãi vẫn không ngấm được gì.
Trước đây khi hạng mục dự án của khu Hoài Lâm được đưa ra, không một ai xem trọng, Tống Khánh Niên càng gây khó dễ hơn.
Ai ngờ một công văn được gửi xuống từ trung ương, khu Hoài Lâm nằm trong danh sách các công trình xây dựng trọng điểm, trong vòng một đêm long trời lở đất, thành ‘tấc đất tấc vàng’.
Tống Khánh Niên vì muốn chiếm một phần bánh béo bở này nên kiên quyết đưa Lữ Đức Chính vào ban lãnh đạo, cùng chịu trách nhiệm công việc với Cố Trăn.
Lữ Đức Chính cười cười, cam đoan “Tôi sẽ làm tốt.” Xe chạy đi xa, anh ta tức giận đá vào hàng rào ở bãi đậu xe “Lão già chết tiệt này”.
Lý Hướng Quang hiếm khi tỏ thái độ vui vẻ với anh ta, Lữ Đức Chính căm tức trở lại sảnh tiệc, mấy người kỳ cựu dâng thuốc lá mời rượu làm tâm tình anh ta tốt hơn chút, anh đã quá quen với việc vừa đóng vai một cháu trai ngoan vừa đóng vai một đại gia.
Mạch Thành không để Mạch Mang Mang tiếp khách.
Qua ba vòng rượu, bỗng xuất hiện một vị khách quý, bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Mạch Mang Mang uống mấy ly nhỏ, bắt đầu cảm thấy hơi say, cô nhìn theo ánh mắt Tưởng Lê Ninh về phía lối đi nhỏ, bỗng sững sờ.
Đêm nay cô gặp người mặc trang phục chỉnh tề nhiều không kể hết nhưng duy chỉ có anh, vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của người khác, tài sắc nổi bật.
Cố Trăn bắt tay Mạch Thành “Chúc mừng Mạch tổng”.
Mạch Thành bắt tay anh “Cảm ơn cậu đã đến dự, bí thư Cố.” Lữ Đức Chính cười nói “Tôi còn tưởng bí thư Cố không đến chứ.
Mạch tổng, không có cậu ta, khu Hoài Lâm của ông không thể nào được thông qua, có phải nên kính cậu ta một ly rượu không?” “Đương nhiên rồi.” Phục vụ rót cho Mạch Thành một ly rượu đỏ, Lữ Đức Chính ngăn lại “Ai lại uống rượu đỏ, tôi không thích thế, phải uống rượu trắng mới có thành ý.” Lữ Đức Chính đích thân rót đầy rượu trắng vào ly, mấy người ở đây nghe ra ẩn ý tức khắc hiểu được, có lẽ thị trưởng Lữ không phải đang nói về rượụ Lý Hướng Quang uy nghiêm, Lữ Đức Chính ngạo mạn, nhưng Cố Trăn hoàn toàn khác hai người, không lộ tài năng, không nhìn ra hỉ nộ ái ố, thậm chí còn không có kiểu cách của quan chức.
Nghe thế anh chỉ lạnh nhạt quét mắt một vòng, nhưng Mạch Thành lại cảm giác như cả trong lẫn ngoài của mình đều bị phơi bày ra, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Đều là hạng người không dễ đối phó.
Mạch Thành cười khổ, ông không thông qua Lữ Đức Chính đã lấy được mảnh đất này, chưa đủ thỏa mãn cậu ta, đây rõ ràng là một hình phạt nhỏ nhưng mang lời cảnh cáo lớn.
Uống một ly rượu trắng nồng độ cao vào bụng chắc chắn không thể chịu nổi.
Không phải chuyện quan trọng, Cố Trăn vẫn lạnh nhạt hờ hững, không