Chương 7
trầm của váy, giống như bức tranh nhật nguyệt, vừa đẹp một cách lộng lẫy lại có chút xa vời.
Ánh mắt ngượng ngùng của anh ta dính chặt lên người cô làm Mạch Mang Mang cảm thấy khó chịu, Lý Hướng Quang nhíu mày, không vui nhìn anh ta, mang dáng vẻ là một trưởng bối bất mãn vì anh ta lại hành sự lỗ mãng như vậy.
Lữ Đức Chính im lặng.
Lý Hướng Quang trịnh trọng gật đầu “Ừ, rất tốt, tiếp tục cố gắng, Dật Thành đang cần những nhân tài nghiên cứu khoa học xuất sắc như vậy.” Do cuộc họp của Tỉnh ủy nên Lý Hướng Quang chỉ ngồi một lát rồi rời đi.
Lữ Đức Chính tiễn anh ra bãi đậu xe, trên đường không ngừng lải nhải “Lúc trước anh không đến, nên không nghe thấy mấy nhà đầu tư khoe rằng anh có đôi mắt mắt chiến lược đâụ” Lý Hướng Quang liếc anh ta “Đối với người hay là đối với vật?” Lữ Đức Chính sững sờ “Đối với tất cả.” Lý Hướng Quang không chút khách khí “Vật là vô tri, nhưng người có thể học.
Học không được năng lực của Cố Trăn thì ít nhất cũng học được tính quyết đoán của anh ta, dù lớn hơn mấy tuổi cũng có thể trở thành người trẻ tài ba.
Vụ cầu số tám giao cho cậu bây giờ cậu làm tới đâu rồi?
Không cần chuyện gì cũng dồn lên thành ủy…” Lữ Đức Chính liên tục gật đầụ Lý Hướng Thành ngồi vào xe, hạ cửa sổ xuống “Tôi không muốn bị người ta nói chính quyền Dật Thành đang nuôi mấy người rảnh rỗi như chúng ta.” Lời tác giả Giải thích một chút cấp bậc lớn nhỏ của các quan chức vừa ra sân Bí thư Tỉnh ủy – Lý Hướng Quang Thư ký Thành ủy – Lữ Đức Chính Phó thị trưởng – Nam chính Cố Trăn Bí thư quận ủy, … Cấp bậc của nam chính, ở độ tuổi của anh ấy đã lên tới chức đó cũng đã là hiếm có.
Ngoài ra, dòng thời gian trong văn bản không giống với dòng thời gian thực tế, vì vậy đừng để ý quá nhiềụ Tôi dựa vào đó để viết truyện, không quá khắt khe.
Sáu năm trước, thư ký thành ủy đương nhiệm Tống Khánh Niên chủ trì hạng mục đang phát triển của khu, kết quả cuối cùng không thành công.
GDP của tỉnh G thua một tỉnh khác có kinh tế mạnh hơn, đến giờ vẫn không xoay chuyển được.
Sự suy thoái kinh tế ở Dật thành và sự chỉ trích môi trường đầu tư hoàn toàn không ảnh hưởng tới con đường thăng tiến của Tống Khánh Niên, ông ta để lại một mớ hỗn độn cho người được điều đến từ tỉnh khác là Lý Hướng Quang.
Lý Hướng Quang luôn làm việc tích cực và quyết đoán, không chịu đựng được việc Dật thành ngày càng đi xuống, muốn cải cách khu Hoài Lâm thành bước đột phá mới về kinh tế.
Nhưng trên không hỗ trợ, dưới không phối hợp, bên ngoài không còn tin tưởng Dật thành nữa, chỉ một mình Lý Hướng Quang thì khó làm gì được, khu Hoài Lâm không có chút tiến triển nào.
Trong một cuộc họp biểu dương cán bộ, Lý Hướng Quang chú ý đến Cố Trăn, là người xuất chúng nổi bật trong đám người, tuổi còn trẻ và khá điềm tĩnh.
Đêm đó anh ta đọc qua tư liệu cụ thể của anh, tốt nghiệp cử nhân kinh tế tại trường đại học A, là nhân tài có tố chất cao và chuyên nghiệp, xuất phát điểm không thấp, nhanh chóng trở thành phó huyện trưởng ở Dật thành, trong ba tháng đã giải quyết hết mấy món nợ khó đòi ở ngân hàng Huyện An.
Quan trọng hơn là, những ý tưởng khai thác khu Hoài Lâm được Cố Trăn trình bày trong