Động Tâm
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡

mắc, từ nhỏ cô ta đã cho rằng Mạch gia dựa vào Tưởng gia để đi lên, vậy nên cực kỳ khinh thường Mạch Mang Mang và cậu em trai ngây thơ của mình là thanh mai trúc mã.
Nếu nói Tưởng Lê Dự là loại người kiêu căng ngạo mạn, thì Mạch Mang Mang chính là kiểu người thích đi công kích loại người như cô ta, chẳng cần biết đó là ai.
Kết là mỗi lần Tưởng Lê Dự đều thua cuộc, nhưng cũng may mắn là Mạch Mang Mang không giao du với đám con nhà giàu, từ nhỏ cô được học ở trường trung học truyền thống trọng điểm của tỉnh, mắt không thấy tâm không phiền.
Bây giờ cả hai đều đã ba mươi tuổi, trưởng thành cả rồi, Mạch Mang Mang khẽ cười “Xin chào.” Tưởng Lê Dự dường như không nghe thấy lời cô, ngoài mặt cười xã giao nhưng trong lòng tâm lặng như nước “Không hổ quyết tâm đi theo con đường ‘học bá’ đến cùng, đúng là nhà khoa học.” Mạch Mang Mang không dám nhận mình là nhà khoa học, Tưởng Lê Dự đã quá khen, cô cũng muốn đáp lại cho có lễ, nhưng lại không biết công việc của đối phương là gì.
Tưởng Lê Dự thay đổi sắc mặt, kết thúc cuộc trò chuyện ngay lập tức, cô ta đưa vé mời rồi yểu điệu đi vào.
Dáng vẻ giống như chỉ có Mạch Mang Mang là đơn phương chú ý đến cô ta vậy.
Tưởng Lê Ninh nhỏ giọng bổ sung “Chị em làm ở bộ phận PR của Tưởng thị.” Mạch Mang Mang ‘ồ’ một tiếng “Với tính cách của cô ta cũng làm quan hệ xã hội được nữa cơ à.” Trợ lý Vương đưa Mạch Mang Mang lên lầu thay quần áo, Mạch Thành chuẩn bị chu toàn tất mọi thứ, đến cả lễ phục cho cô cũng vậy, váy dài bằng sa tanh mỏng, điểm xuyến lấp lánh xen lẫn màu xanh đậm, đoan trang và nhã nhặn.
Mạch Mang Mang không thể không thừa nhận rằng gu thẩm mỹ của ba mình ngày càng thăng hạng, không như trước đây chỉ biết khoe của.
Trở lại sảnh tiệc, nhìn thấy Mạch Thành khi xưa phải khúm núm phí sức nịnh bợ các ông lớn, kính cẩn rồi tôn trọng, Mạch Mang Mang biết ngày ông gỡ được cái mác nhà giàu mới nổi sẽ không còn xa nữa.
Mấy năm nay Mạch thị chuyển hướng sang bất động sản, tài sản ngày càng tăng, nhưng nói cho cùng thì cái danh nhà giàu mới nổi chỉ là hàng rào ngăn cách những người dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, thực lực kinh tế dần đi lên, ai mà không nể mặt mũi, ai lại bỏ qua cơ chứ.
Mạch Thành vẫy tay với con gái, bảo cô đứng cạnh mình “Mang Mang, con gái của tôi, mới trở về, hiện đang công tác ở đại học G.” Mạch Mang Mang chào hỏi mấy chú bác, theo đạo lý thì hôm nay Mạch Thành là chủ bữa tiệc, nhưng cô mơ hồ cảm giác có vị khách mời nào đó đã thay ông làm chủ, trở thành trung tâm áp suất thấp, mấy người khác cũng bị ảnh hưởng, đều ngồi nghiêm túc.
Bí thư Thành ủy Lý Hướng Quang hỏi “Học ngành gì?” Anh ta không thấy xấu hổ khi là nhân vật trung tâm, ánh mắt sáng ngời, khí chất kinh người, giống như hòn đá, cực kỳ kiên định.
Mạch Thành đáp “Sinh vật.” “Nhìn cô đây tôi cứ ngỡ là học kinh tế, đúng là bất ngờ.” Thư ký Thành ủy Lữ Đức Chính cười trêu ghẹo “Ngẫm lại cũng đúng, xinh đẹp như vậy, không phải người ngắm sao, mà là sao treo trên trời để chờ người ta tới hái.” Trong con mắt Lữ Đức Chính, làn da cô còn trắng hơn tuyết phản chiếu dưới ánh mặt trời, tương phản với tông màu


⬅ Trước Tiếp ➡