Chương 5
Tranh Nghiên vừa hoảng vừa vô tội, liếc nhìn khuôn mặt tĩnh lặng như nước của Mạch Mang Mang, trong lòng đang nhẩm tính xem phải làm thêm tới bao giờ mới có thể bồi thường tổn thất cho vị giáo sư xinh đẹp này.
Lúc trên đường đến đây cô có lướt Weibo nên biết được giáo sư này là người mới.
Đều do bản thân hấp tấp, giáo sư bị bàn tán đã không vui rồi, còn bị cô hắt cà phê, khó trách nét mặt lạnh lùng.
Tô Tranh Nghiên nhanh chóng nói “Hay chúng ta ra ngoài trước được không ạ?” Mạch Mang Mang gật đầu, cô đứng lên, chỉ thấy bóng lưng của Cố Trăn, như gần mà cũng xa, cô dời tầm mắt, chẳng muốn nhìn thêm nữa.
Bọn họ chia cách mười năm, đã qua một phần tám đời người, dù gặp lại cũng thế, giống như vô tình gặp một người xa lạ, không có đối mặt, cũng chẳng có sau đó nữa.
Phía trước có người đón tiếp đang trò chuyện với Cố Trăn.
Trên sân khấu, buổi diễn thuyết đã bắt đầu, anh ngồi xuống, bắt tréo chân, tiếng cọ xát kim loại phát ra từ quần tây rất nhỏ, nhỏ đến gần như tàn nhẫn.
Tỉnh dậy sau giấc ngủ, căn phòng chìm vào bóng tối, rèm cửa trong căn nhà này thuộc loại dày ba lớp, khi kéo lại thì không còn phân biệt được là ngày hay đêm nữa, Mạch Mang Mang thích ngủ như thế.
Khoảng thời gian trước để chuẩn bị cho phòng thí nghiệm nên cô phải ở lại trường học, bận tối mắt tối mũi.
Đến khi có thời gian rảnh thì lăn vô giường ngủ đến khi đủ mới thôi.
Cô vẫn còn buồn ngủ, sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô đi chân trần lấy sữa trong tủ lạnh ra tu cả bình, nước lạnh làm cô tỉnh táo được hơn đôi chút.
Mở màn hình điện thoại lên, cô đã bỏ lỡ khá nhiều cuộc gọi từ Mạch Thành, nói chính xác hơn là có ba cuộc gọi của Mạch Thành, còn lại là từ trợ lý của ông.
Cô khá bận, ba cô cũng là người bận rộn nên hiếm khi gọi cho cô, ông đang bảo cô đến tiệc mừng khách sạn năm sao mới xây của tập đoàn.
Quan hệ giữa Mạch Mang Mang và Mạch Thành không được tốt lắm, ba tháng chỉ về nhà ăn cơm một lần, lần này thực sự không thể từ chối được nên cô đồng ý.
“Không cần tới đón, con lên trường một lúc không biết mấy giờ mới xong.
Gửi địa chỉ cho con tự đến cũng được.” Mạch Mang Mang nghiêng đầu, kẹp di động giữa cổ và vai, vừa nói chuyện vừa tìm quần áo treo trong tủ đồ, cô chọn một chiếc váy sơ mi sọc trắng đen, cũng không có bộ nào đẹp để chọn cả, quần áo của cô không nhiều mấy.
Khách sạn Tuyển Hằng và đại học G đều ở khu Hoài Lâm, lái xe mất mười lăm phút là đến, nhân viên lái xe của khách sạn mỉm cười, mở cửa cho cô.
Khu Hoài Lâm là một thành phố cổ không mấy phát triển, Tuyển Hằng bất chợt mọc lên, trở thành tòa nhà kiến trúc có tiêu chí cao nhất trong toàn khụ Thang máy đi thẳng lên tầng 30, cô gái tiếp tân bên ngoài sảnh tiệc lễ phép nói “Mời cô đưa giấy mời.” Mạch Mang Mang chuẩn bị gọi cho trợ lý Vương, bên cạnh đã vang lên giọng nói thăm dò “Chị Mang Mang.” Mạch Mang Mang quay đầu, thì ra là chị em Tưởng gia, một người mặc bộ lễ phục màu đen, còn một người mặc màu trắng đang dò xét cô, em gái Tưởng Lê Ninh cười nói “Đúng là chị rồi.” Chị gái Tưởng Lê Dự mặt không chút biểu cảm.
Cô ta và Mạch Mang Mang có khúc