Chương 4
tìm hiểụ Những gì cần nói tôi đã nói hết trên Weibo, cậu ta chẳng đáng để tôi giữ mãi không buông.
Tôi chỉ cần xác nhận học trò của tôi sẽ không có tố chất như vậy.
Còn chuyện khác tôi không rảnh để tâm.” Cô nghiêm túc nói “Tôi sẽ bỏ qua chuyện trên Weibo, việc này chẳng còn liên quan gì tới tôi, chắc chắn là đêm nay nó sẽ biến mất.
Nhưng vấn đề hiện tại không phải là tôi, nếu như giáo sư Li thật sự muốn tìm cách giải quyết thì có thể thử cách khác, đừng lãng phí thời gian khuyên nhủ tôi xóa bài trên Weibo.” Nãy giờ Đường Quốc Phong không lên tiếng, đột nhiên cười ha ha giảng hòa “Mặc kệ lý do gì, kết quả giáo sư Li muốn cũng đã có rồi, tốt lắm, thuận lợi hoàn thành công tác ở trường học nhé.” Li Li bất đắc dĩ tạm biệt, Đường Quốc Phong đứng dậy, ôn tồn nói “Mang Mang, thầy phải tham dự một buổi lễ trao giải.
Viện sĩ Lý sẽ diễn thuyết, nếu em không có việc gì bận thì cùng nhau đi đi.” Lễ trao giải được diễn ra ở hội trường của trường.
Hội trường được mô phỏng theo kiểu kiến trúc thời nhà Thanh, tường đỏ gạch xanh, mái hiên đôi.
Cây cổ thụ đứng sừng sững ở trung tâm, nhìn qua cơn mưa mùa đông trông rất mênh mông.
Thời gian vừa đúng, sắp đến lúc bắt đầu, viện trưởng Đường bảo cô tùy ý ngồi ở hàng thứ tư.
Mạch Mang Mang chọn chỗ gần cửa, thuận tiện giữa chừng có thể rời đi.
Đèn trần tắt, cô nhìn không mục đích về phía sân khấụ Phía sau bàn dài trải vải nhung đỏ là bóng dáng dàn khách quý cao thấp mập ốm trông không đồng đều, ánh sáng mờ tối nên chỉ nhìn thấy đường nét của họ, chỗ ngồi bên trái bị bỏ trống không người ngồi, trên bảng tên bỗng nhiên hiện ra dòng chữ ‘Cố Trăn’.
Chữ đen trên nền trắng, chói mắt đến kỳ lạ, như xé toạc mọi sự gắng gượng của cô bày lên trên đó.
Nhưng thời gian trôi qua đã lâu, ngay cả cô cũng chẳng nhớ nổi một vài thứ đã từng thuộc về mình, chỉ thoáng nhớ nỗi đau âm ỷ.
Mạch Mang Mang ngẩn người.
Cửa bị đẩy ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào, sáng cả một lúc.
Người bước vào mang theo luồng gió lạnh, mắt nhìn thẳng, bước đi nhanh mà vững vàng tiến về phía trước.
Người bên ngoài đi chậm hơn, nghiêng mặt sang nói thầm với anh.
Ánh sáng u ám nhưng không gây trở ngại Mạch Mang Mang phân biệt ra đó là ai.
Dù anh mặc trang phục đen vẫn không lộ ra vẻ u ám.
Tô Tranh Nghiên trốn xuống, cẩn thận cầm một ly đồ uống, nhỏ giọng nói “Thật ngại quá, xin nhường đường, xin nhường đường.” Cô ấy là sinh viên nghiên cứu năm ba, thật vất vả lắm mới có được vé vào của buổi lễ trao giải, làm thêm một buổi rồi lập tức đến đây, oán hận mỗi lần trường tổ chức hoạt động gì thì hội trường như biến thành cái rạp chiếu phim, giơ tay không thấy được năm ngón.
Mạch Mang Mang phản ứng chậm chạp, chưa kịp thu chân lại, khiến cho Tô Tranh Nghiên lảo đảo ngã xuống đất, mocha socola hạt thông lập tức đổ lên người cô, chật vật không thể nào chịu nổi.
Cô còn chưa kịp nói, cô gái nhỏ đã kêu lên “A Thật xin lỗi ” Mùi cà phê bốc lên lan tỏa khắp nơi, Cố Trăn quay đầu lại nhìn, mọi người xung quanh bị tiếng động hấp dẫn, nhìn về phía đó, nhưng lại không có ai ngồi.
Mạch Mang Mang khom người xuống, dùng khăn tay lau vết nước, lưng ghế dựa đã che khuất cô.
Tô