Chương 10
ven biển, thì phải có đủ sức sống, cho nên đã diễn trò thì phải diễn cho đủ, giày thể thao trắng ắt không thể thiếu, tuy rằng có lẽ cô cũng chẳng đi bộ nhiều đâu Sau khi hai người ăn cơm chiều xong, liền đi dạo trước khách sạn, chạng vạng đầu hạ có gió biển thổi đến, làn váy bay bay, xung có rất nhiều du khách trò chuyện, tràn đầy không khí sinh hoạt, vô cùng thích ý.
Tô Mông ngước mặt về phía biển mở rộng hai tay, cô khép hai mắt, cảm nhận được gió nhẹ lướt qua mặt, thật thoải mái.
Thấy Tô Mông ngừng lại, Tô Mặc Huy cũng tạm dừng bước chân, nhìn ra biển rộng, sóng nước lóng lánh trên mặt biển, đẹp không kể xiết.
Tô Mông đứng tại chỗ hưởng thụ một lát, nghĩ đến kế hoạch của mình, cũng không tham lam mê luyến biển nữa.
Cất bước đi về phía trước, thỉnh thoảng hai người lại nói chuyện phiếm.
Tô Mông cười nói, "Gió biển cứ thổi như thế, cảm giác như tâm sự phiền não cũng biến mất vậy." Tô Mặc Huy cũng cười đáp, biển rộng quả thật có khả năng chữa lành kỳ diệụ Cả đường đi cô kể lại vài chuyện thú vị đã qua lúc làm phiên dịch, cô cảm thấy đối với đề tài này anh cũng rất hứng thú, cô cũng vui vì gãi đúng chỗ ngứa rồi.
Hai người đi dạo hơn nửa tiếng, Tô Mông thấy cũng đi khá xa rồi, liền đề nghị nghỉ ngơi một chút.
Tuy rằng Tô Mặc Huy không mệt, nhưng biết thể lực nam nữ khác nhau cũng rất chăm sóc, đứng chung với cô nghỉ ngơi một lát.
Cô cảm thấy nghỉ ngơi không lâu lắm, rồi đi tiếp, ngượng ngùng cười cười, "Em thấy em vẫn cứ luôn liên lụy thầy." Anh phát hiện tính cánh của Tô Mông rất nhạy cảm, luôn sợ làm phiền người khác, thỉnh thoảng cứ phải xin lỗi, mở miệng nói, "Chẳng phải chúng ta là bạn bè à?
Giữa bạn bè với nhau cũng nên có phiền toái chứ, đôi khi em làm phiền người khác, nói không chừng đối phương còn vô cùng nguyện ý bị em làm phiền nữa kìa." Tô Mông nghe vậy cảm kích nói, "Thầy ơi, cảm ơn lời của thầy, em sẽ nhớ kỹ, xem ra không những thầy dạy học giải đáp thắc mắc, còn dạy chúng em rất nhiều đạo lý nhân sinh, là học sinh của thầy em thật hạnh phúc." Tô Mông nghĩ thầm, em sẽ nhớ kỹ lời thầy nói, thầy cũng phải nhớ kỹ nhé, sau này không nên cảm thấy phiền phức mới tốt.
"Đương nhiên thầy mong là mọi mặt của các em đều tốt đẹp." Tiếp theo hai người có chút im lặng, dường như Tô Mông đang tự hỏi chuyện gì, cũng không chủ động mở ra đề tài nữa.
Biến cố xảy ra trong nháy mắt, một cậu trai ở phía sau đụng vào cô một cái, chân phải cô khuỵu xuống, trong nháy mắt ngã sang bên phải vào trong ngực Tô Mặc Huy, cảm giác đau đớn khiến cô chảy nước mắt.
Tô Mặc Huy nghe thấy tiếng kêu nhỏ của cô liền nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo nhỏ.
Cậu trai cũng ngốc theo, vừa rồi chỉ lo nhìn xung quanh, cũng không biết làm sao lại đụng ngã cô ấy, nhưng thấy mỹ nhân khóc như hoa lê dính hạt mưa, liền tự trách không thôi, vội vàng xin lỗi.
"Thật ngại quá, vừa rồi tôi không nhìn đường kĩ, chân của cô không sao chứ?
Nếu không tôi cõng cô nhé?" Chớp mắt Tô Mông kinh ngạc, đây là cô đang tặng áo cưới cho người khác à?
Cô nhanh chóng chuyển đổi nguy cơ, kéo eo Tô Mặc Huy, nũng nịu nói, "Anh yêu, em muốn anh cõng em." Cậu trai vừa thấy mỹ nữ có bạn trai,