Dụ Anh Vào Bẫy
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

liền rời khỏi ngay lập tức, người cứ xin lỗi mãi cũng đã đi rồi.
Cậu vừa đi, Tô Mông liền nhanh chóng rời khỏi cái ôm của anh, "Em biến thầy thành công cụ rồi ha ha." Tô Mặc Huy cũng hiểu rõ tình thế ban nãy, vẫn không suy nghĩ nhiều, có điều bên tai vẫn quanh quẩn âm thanh mềm mại của cô, trên tay còn lưu giữ cảm giác chiếc eo thon mềm, không khí xung quanh cũng bị hương thơm ngọt ngào xâm chiếm, nhưng thời gian quá nhanh, anh vẫn chưa kịp nhận ra đó là mùi hương gì.
Tô Mông thử đi hai bước, nhưng bởi vì đau đớn mà thiếu chút nữa bật khóc.
Anh từ trong hoảng loạn tỉnh lại, "Em sao rồi?
Nếu không thì chúng ta trở về đi." Vẻ mặt cô lại kiên cường đáp, "Không sao ạ, em không đau, thầy đỡ em một chút là được, đường đi ngược trở về với đi tiếp cũng không khác nhau lắm, chi bằng đi cho xong, cũng không uổng công tới một lần." Tô Mặc Huy cũng biết đạo lý này, đỡ cô đi về phía trước.
Tô Mông vừa đi vừa nói, "Thật ra cũng không trách cậu ấy, đây hẳn là do thói quen khuỵu chân của em, em nhớ có một buổi tối kiểm tra tháng, thầy bảo em đi lấy bài thi, thầy đi ở phía trước, nhưng ở đó lầu 4 tối quá, lúc xuống lầu em không chú ý, chân hạ xuống một góc vuông, đau một tháng nhưng em cũng không đi bệnh viện, cũng không uống thuốc, bây giờ cái chân này cũng thường khuỵu xuống." Tô Mặc Huy cũng nhớ hình như có chuyện như vậy, lúc ấy lần nào cũng bảo lớp trưởng đi lấy, không nghĩ tới vì giúp anh mà cô lại bị thương, trong lòng anh cũng nhiều hơn một tia áy náy.
Quả thật cô từng bị trẹo chân lúc cao trung, nhưng không phải vì chuyện này, có điều chuyện này cô cũng không cần lo anh đi kiểm tra xem có thật hay không, dù sao anh cũng không rảnh đi làm chuyện nhàm chán này.
Thấy Tô Mông khập khiễng đi về phía trước, Tô Mặc Huy đột nhiên buông cánh tay đỡ cô ra, đi lên trước người cô, khom lưng, "Vẫn là tôi nên cõng em đi." Tô Mông thụ sủng nhược kinh, nhanh miệng nói không cần.
Tô Mặc Huy chỉ có thể thúc giục đe dọa cô, "Nếu còn muốn cái chân của em, thì mau leo lên đi." Cô ở phía sau như bị anh dọa sợ, cô thử vươn tay vòng qua cổ anh, rồi chậm rãi cúi người bò lên trên lưng anh, nhưng cách một khoảng cách chứ không dán sát vào.
Nhưng làm như vậy anh không đứng lên được, anh vỗ chân cô, ôn nhu nói, "Vòng qua eo tôi." Tô Mông vâng lời làm theo.
Tô Mặc Huy ngồi dậy, nhưng bởi vì cơ thể cô và anh có khoảng cách, cho nên cánh tay cô siết cổ anh khá chặt, làm anh có phần không thở được.
Tô Mông ở phía sau cũng ý thức được việc này, cô nhẹ nhàng dán lên lưng anh, tựa như không muốn để anh phát hiện ra, nhưng anh vẫn cảm nhận được sau lưng truyền đến cảm giác mềm mại, cả người anh cứng đờ một lát, bước chân thoáng dừng, rồi lại cố gắng không để lộ ra khác lạ, cố gắng bỏ lơ cảm giác sau lưng, mắt nhìn về phía trước.
Cơ thể gần kề cũng kéo theo đầu kề bên nhau, đương lúc môi của cô đến gần tai anh, anh lại ngửi thấy hương thơm ngọt ngào kia lần nữa, bên tai là hơi thở như có như không của cô, hô hấp của anh có hơi dồn dập.
Dường như cô cũng không nhận ra, "Là em nặng quá à?
Nếu không thầy thả em


⬅ Trước Tiếp ➡