Chương 13
tình cảm chỉ là một trang giấy trắng, người khác nói cái gì cô cũng tin.
Tô Mặc Huy thả lỏng cảnh giác, rõ ràng chính anh không nên có phản ứng, không nên dùng tâm tư đó áp đặt lên người cô.
Nghĩ nghĩ anh vẫn nên nhắc nhở cô, "Sau này em cách Adrian gì đó xa một chút có biết không?" Tô Mặc Huy cho rằng cô sẽ hỏi nguyên nhân, không nghĩ tới cô lại vui vẻ đồng ý.
Như để giải đáp nghi ngờ của anh, cô giải thích nói, "Em tin mắt nhìn người của thầy mà, nếu thầy nói không tốt thì nhất định không phải người tốt." Sự tín nhiệm hoàn toàn của Tô Mông làm Tô Mặc Huy có cảm giác thoải mái trong lòng, ấm áp dễ chịụ Con bé ngốc này.
Tô Mặc Huy xả nước bồn tắm cho cô xong, chuẩn bị áo tắm thật kĩ mới yên tâm rời đi, còn không quên dặn dò cô phải bôi thuốc, không nên giống như lần đầu ngây ngốc chờ chân mình tốt lên mà không bôi thuốc.
Tô Mông nghe lời đáp ứng.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Tô Mông đi vào phòng vệ sinh ngâm mình, bước chân vững vàng, nào có bộ dáng trẹo chân.
Cho dù là khổ nhục kế, Tô Mông cũng không để cho mình phải bị thương.
Nghĩ đến cảm xúc mềm mại và ánh mắt kinh ngạc vừa nãy, cô giống như một chú mèo len lén cười.
Đây chỉ mới là bắt đầụ Trở lại trường học, Tô Mặc Huy cũng không quên quan tâm thương tích của Tô Mông, mãi đến khi cô gửi tấm ảnh chụp chân nhỏ trắng nõn lại, xác nhận không có máu ứ đọng và sưng đỏ anh mới yên lòng.
Có điều trong đầu anh lại nhớ tới những hình ảnh mà anh cho rằng vốn đã quên, gót chân nhỏ trắng xinh đung đưa trên bàn trà, trắng nõn đáng yêu, không biết sờ lên...
Ý thức được suy nghĩ của mình có hơi lệch hướng, anh hít sâu nhập tâm vào soạn bài.
Một tháng saụ Trường học muốn tổ chức lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, mừng 70 năm ngày thành lập, dựa theo lệ thường sẽ mời vài học sinh ưu tú đại biểu đến dự.
Nếu xét trường đại học, Tô Mông không đủ tư cách, dù sao cô cũng chỉ học một trường bình thường, nhưng cô dùng danh nghĩa công ty, nghĩ hẳn là không có vấn đề gì, đây cũng chính là nguyên nhân khiến cô muốn mạnh mẽ hơn, ở thế giới này quyền lợi luôn nằm trong tay kẻ mạnh.
Có tin tức của Lưu Oánh, một tháng qua cô đều im lặng nằm vùng, không chủ động tìm nam chủ.
Nhưng kẻ chủ động nào có hưởng thụ cảm giác bị động?
Từ khi biết được cái 'chân thương tật' đã ổn rồi, không chỉ Tô Mặc Huy không chủ động nhắn tin, mà cô cũng không hề nhắn lại.
Bởi vậy đương lúc cô nhận được thư mời có trò chuyện cùng người phụ trách, mong có giáo viên quen thuộc đến đón.
Ban đầu trường học hỏi thầy Vương thì sao nhưng cô lại ghê tởm không chịu được, lúc trước khi cô còn đi học Vương Quốc Binh rất thích loạn quan hệ với học sinh, lớn lên vừa xấu lại còn đáng khinh.
Người phụ trách nhìn lý lịch ba năm của cô đều là ủy viên học tập của Tô Mặc Huy, nghĩ thấy bọn họ càng thân quen hơn, lúc này mới đoán trúng tâm tư của cô.
Hôm tổ chức kỷ niệm ngày thành lập trường khi người phụ trách đưa danh sách người cần đón tiếp, Tô Mặc Huy nghe được cái tên quen thuộc "...
Tô Mông...", hơn nữa người phụ trách còn đặc biệt điểm danh phải đón tiếp thật tốt.
Tựa như cái tên đã bị anh cố tình lãng