Dụ Anh Vào Bẫy
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

quên được nhắc lại lần nữa.
Lúc này, Vương Quốc Binh đưa ra dị nghị, hắn là kẻ gió chiều nào theo chiều ấy, con người gian trá xảo quyệt, nghe thấy học sinh này được điểm danh phải tiếp đón tốt liền biết bây giờ cô lăn lộn rất được, người được đặc biệt gọi tên cũng không có nhiều đâụ Không nghĩ tới người trước kia ông ta không coi trọng lại là người có sự nghiệp tốt nhất, thầm hận lúc trước không xây dựng quan hệ tốt với cô, có điều thông qua lần kỷ niệm ngày thành lập trường này móc nối quan hệ cũng không muộn, vì thế hắn đưa ra ý kiến, "Học sinh Tô Mông này là học trò của tôi, tôi là chủ nhiệm ba năm của con bé, là người quen thuộc nhất, vẫn nên là tôi đón tiếp." Tô Mặc Huy nghe vậy, cũng có ý muốn trốn tránh cô, nhẹ giọng tán thành, "Quả thật thầy Vương càng thích hợp hơn, kinh nghiệm cũng phong phú hơn tôi." Vương Quốc Binh nghe anh nói xong, thật vừa lòng, xem như cậu thức thời.
Người phụ trách lại dứt khoát giải quyết nói, "Thầy Tô là người tiếp xúc với học sinh này nhiều nhất, thầy vẫn tương đối thích hợp hơn.
Danh sách cũng đã sắp xếp xong xuôi, không nên sửa đổi nữa." Sau khi Tô Mặc Huy được sắp xếp đón học sinh xong xuôi, anh mới tìm đến Tô Mông.
"Ngày 6 tháng 5 em có thời gian không?" Tô Mông cố ý bóp méo câu trả lời Đương nhiên là có rồi, thầy Tô mong em không có thời gian sao?
Tuy rằng đã một tháng không liên lạc với nhau, Tô Mặc Huy lại không có chút cảm giác xa lạ, có lẽ là bởi vì trong giọng nói của Tô Mông là sự quen thuộc và lễ phép, anh cũng không cấm việc vui đùa Ngày 6 tháng 5 trường tổ chức ngày lễ kỷ niệm thành lập trường, mời em đến tham dự.
Tô Mông giả vờ rất giống Ồ, ra vậy ạ, nếu là trường học mời, em đây phải xem lại lịch trình, nếu là Tiểu Hôi Hôi hẹn thì em có thể tùy thời rảnh rang.
nghịch ngợm nghịch ngợm Cô có chút chờ mong anh sẽ trả lời như thế nào.
Tô Mặc Huy bật cười đáp lại, "Tôi đây mời em tới tham dự ngày kỷ niệm thành lập trường." Đối với đáp án của anh cô không vừa lòng lắm, nhưng vẫn nhiệt tình đáp, "Vậy nếu thầy mời em, nhất định là em sẽ không gặp không về." Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường, Tô Mông mặc một bộ váy đỏ liền thân, càng tôn lên làn da trắng nõn sáng trong, rực rỡ động lòng người.
Càng xứng đôi với niềm vui của ngày kỷ niệm thành lập trường.
Cô đụng phải hai người quen cũ, Đổng Chí Hàng và Chu Bằng, một luật sư, một người là nhà đầu tư tài chính.
Tô Mông trao đổi danh thiếp với bọn họ, thêm WeChat, nói không chừng sẽ có lợi đối với việc mở rộng công ty, dù sao chuyên môn của cô cũng là phiên dịch về phương diện luật, ba người trò chuyện với nhau thật vui vẻ, hẹn sau này liên lạc, hỗ trợ lẫn nhaụ Chu Bằng trêu đùa, "Vẫn hy vọng sau này sẽ không có chỗ dùng đến cậụ" Đổng Chí Hàng cũng biết rõ cái nghề luật sư này sẽ bị ghét bỏ, cười nói, "Không sao, dắt bạn bè cậu đến cũng được." Chu Bằng cũng cứng rắn tiếp lời, "Vậy thì không thành vấn đề." Tô Mông có hơi ghét bỏ bọn họ ba hoa, không tham gia nhóm hố bạn bè với bọn họ.
Đến giờ người dẫn chương trình liền bắt đầu không chế bạo động bên dưới, xung quanh dần yên tĩnh lại.
Lúc sơ trung Tô Mông


⬅ Trước Tiếp ➡