Chương 15
cũng từng tham gia ngày kỷ niệm thành lập trường, biết rõ mức độ nhàm chán của các tiết mục ở trong ngày kỷ niệm thành lập trường, cô ngồi ở hàng phía sau bắt đầu chơi điện thoại.
Mãi đến khi nghe nói mời học sinh ưu tú đã tốt nghiệp đại diện lên phát biểu, cái này không có ai nói trước với cô, cho nên hẳn không phải là cô.
Lúc đang chuẩn bị chơi điện thoại lần nữa thì cô nghe thấy hai chữ 'Tô Mông', hai tên Đổng Chí Hàng và Chu Bằng bắt đầu vui sướng khi người gặp họa, có loại cảm giác làm việc riêng lúc học, chỉ cảm thấy may mắn mình không bị bắt.
Tố chất tâm lý của Tô Mông mạnh, cô nhanh chóng điều chỉnh tốt trạng thái, lúc đi lên trong đầu cũng liệt kê ra những điểm cần nói, tự tin thong dong đi lên trên bục.
"Các vị lãnh đạo, quý thầy cô, các bạn học thân mến chào buổi sáng " Bọn học sinh nhìn mấy tiết mục nhàm chán, đột nhiên có chị gái xinh đẹp, mọi người đều cảm thấy thật đẹp mắt thật hưng phấn, vỗ tay liên tục không ngừng.
Tô Mông mỉm cười chờ bọn họ vỗ tay xong mới mở miệng nói tiếp "Cảm ơn sự nhiệt tình của mọi người." "Đầu tiên tôi rất vinh hạnh khi được mời tham dự ngày lễ kỷ niệm thành lập trường, tiếp theo quả thật tôi không có nhận được thông báo trước từ phía nhà trường, không có chuẩn bị, cho nên nếu lát nữa có điều gì thiếu sót, mong rằng bạn học Đổng Chí Hàng và Chu Bằng của tôi sẽ lên bổ sung saụ" Mọi người nghe thấy cô chân thành hố đồng đội như thế đều cười ầm lên.
"Vậy tôi nói về công việc của tôi cho mọi người nhé, tôi là một người phiên dịch, có lẽ có vài người không rõ về công việc này..." Tô Mông nói một vài chuyện thú vị trong công việc, rồi lại trở về đến học tập.
"Thật ra tôi thi đại học không tốt, chỉ là một trường đại học bình thường, có lẽ các em không có khái niệm rõ ràng về bằng cấp, nhưng lúc các em ra khỏi cổng trường, tham gia làm việc các em sẽ phát hiện, bằng cấp tốt thật sự rất quan trọng, là nước cờ đầu tiên để các em nhận việc..." "Đương nhiên nếu học tập thật sự quá khó khăn đối với các em, mọi người có thể tìm kiếm sở trường của riêng mình rồi phát huy,..." "Tốt, đó là những lời hôm nay tôi muốn nói, mong mọi người đều có thể muốn gì được nấy, mỗi ngày vui vẻ." "Cảm ơn mọi người đã lắng nghe " Người dẫn chương trình bước ra, cười nói, "Xem ra mọi người đối với nghị viên mỹ nữ quả thật rất nhiệt tình, một khi đã như vậy chúng ta cũng mời luật sư soái ca lên đây giảng hai câu đi, cả nhà ơi vỗ tay hoan hô nào." Đổng Chí Hàng Ăn dưa ăn đến trên người mình rồi.
Song ai cũng đều gặp qua trường hợp lớn rồi, ngược lại cũng có thể từ từ kể lại rồi thăng hoa, cuối cùng vẽ rồng điểm mắt chuyện học tập, có Tô Mông làm mẫu, họ chỉ cần làm theo là được.
Ngày kỷ niệm thành lập trường kết thúc, hiệu trưởng đề nghị các giáo viên mang những học sinh ưu tú đã tốt nghiệp về lớp diễn thuyết động viên học tập, bọn học sinh không cần học tất nhiên là vui vẻ, đều âm thầm cầu nguyện nếu chủ nhiệm lớp mình là chủ nhiệm lớp của Tô Mông thì tốt rồi.
Việc này tương đương với xác suất trúng vé số, Vương Quốc Binh đến bọn học sinh trong lớp cũng đều điên rồi.
Tuy rằng Tô Mông không