Chương 3
làm công việc gì?" "Ban đầu ở đại học em chọn làm phiên dịch, dù sao thầy cũng biết ngoài tiếng anh ra thì em cũng chẳng biết gì." Tô Mông xấu hổ cười nói.
Tô Mặc Huy trầm giọng an ủi, "Có một sở trường đã là rất tốt rồi, không cần phải quá mức khắc nghiệt với mình, một hai phải chạy theo phát triển hết mọi mặt." Có lẽ Tô Mông cũng hiểu được lời an ủi, lại vui vẻ cười rộ lên lần nữa, "Sau khi em tốt nghiệp vẫn luôn làm phiên dịch ở công ty 'Manh Phiên', không biết thầy có từng nghe đến nó không." Tô Mông cũng không nói 'Manh Phiên' là công ty của cô, chung quy cô cũng mới tốt nghiệp không bao lâu, ai sẽ tin chứ?
Ngay cả cô cũng còn không tin mà "Có nhìn thấy trên báo, cũng là một công ty có tiềm lực, nhìn thấy các em một đám đều thành tài, làm giáo viên chúng tôi cũng mừng thay." Tô Mông khiêm tốn nói, "Thầy cứ nói đùa, em cách thành tài còn xa lắm, người bồi dưỡng từng thế hệ nhân tài giống như thầy mới là rường cột của quốc gia " Tô Mặc Huy bật cười, "Quả nhiên ra xã hội rồi đúng là không giống nữa, bảy sắc cầu vồng nói đến là đến." Tô Mông giả vờ mất mát nói, "Thầy, lời em nói đều là từ tận đáy lòng, thầy lại còn không tin, còn nói em vuốt mông ngựa, thật là làm người ta đau lòng quá mà." Tô Mặc Huy cũng không muốn lý sự với con nhóc dở hơi này, anh nhớ trước kia lúc đi học cô cũng không có hoạt bát như vậy, là một bộ dáng thật dịu dàng ít nói, quả nhiên nữ mười tám đại biến, không chỉ vẻ ngoài càng ngày càng đẹp, mà tính cách cũng thay đổi lớn không như trước.
Tô Mông thấy anh không tiếp lời, lập tức thay đổi đề tài, "Gần đây bọn em ở khách sạn này làm phiên dịch cho hội nghị giao lưu y học, không biết thầy có hứng thú tới xem không ạ?" Tô Mặc Huy nhớ lại bộ dáng khi mình làm phiên dịch lúc còn đại học, hình như đã là ký ức rất xa rồi, cũng nổi lên một phen hứng thú.
Có điều vẫn giữ sự cẩn thận, đem đến phiền toái cho học sinh cũng không tốt, do dự nói, "Có tiện không?" Tô Mông nghe anh nói lời này liền biết anh đồng ý, "Đương nhiên là tiện, chờ lát nữa em đem thư mời đến cho thầy, hoặc là đến lúc đó em đưa thầy cùng vào là được." "Vậy phiền em rồi." Tô Mông giả vờ giận dỗi, "Thầy khách sáo như vậy là không xem em là người một nhà có phải hay không?" Tô Mặc Huy thấy vậy cũng không khách sáo nữa.
Cô vội vàng chuyển đề tài sang sự thay đổi của trường học gần đây, không khí lúc dùng bữa vô cùng tốt, trò chuyện với nhau thật vui vẻ.
Cơm nước xong, Tô Mông trao đổi cách liên lạc với Tô Mặc Huy rồi mới trở lại phòng.
Nhớ tới trước đây cô vẫn luôn rối rắm, chưa bao giờ dám thêm bạn bè với anh, cho dù cô có phương thức liên lạc với anh, nhưng bây giờ lại không giống, có công việc ưu tú là sự tự tin của cô.
Đương nhiên cô cũng thuận tiện thêm WeChat Lưu Oánh, trải qua quan sát trong bữa cơm này, cô xác định cô ấy cũng không có ý đồ đặc biệt với Tô Mặc Huy, sau này nói không chừng còn có chỗ có ích.
Sau khi cô rửa mặt xong, làm skincare kĩ càng, mới nằm trên giường, mở vòng bạn bè của Tô Mặc Huy xem, phần lớn là phương pháp dạy học mới lạ, nhưng thật ra lại