Dụ Anh Vào Bẫy
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡

không có chia sẻ về cuộc sống.
Xuống giường lấy ảnh chụp của thám tử tư ra, Tô Mông không để tâm lắm nhìn nó, đánh lửa bật lửa lên, đốt cháy ảnh chụp ném vào trong bồn cầu, ấn nút xả sạch, rồi chậm rãi hiện lên tươi cười quyết tâm.
Tô Mông gửi một tin nhắn cho Tô Mặc Huy "Thầy, thầy ngủ chưa?" Năm phút hơn cô nhận được hồi âm của anh "Vẫn chưa, sao vậy?" Tô Mông cười xấu xa cầm nói "Em vừa lấy được thư mời, bây giờ em đem qua cho thầy nha?" Tô Mặc Huy trầm ngâm một lát, dù sao cũng là anh nhờ học sinh giúp đỡ, nếu để muộn như vậy còn bắt Tô Mông đi qua đưa, quả thật không ổn.
Tô Mông đợi hơn một phút mới nhận được lời đáp, "Bây giờ không còn sớm, không nên chậm trễ em nghỉ ngơi, chờ lần sau em có thời gian rồi đưa cho tôi đi." Tô Mông nhìn tin nhắn thu lại ý cười, rồi lại bật cười, đúng thật là cẩn thận mà, có điều quá vội vàng sẽ không ăn được đậu hủ nóng, cô có rất nhiều thời gian từ từ chơi cùng anh.
Trước đặt nữ nhi tình trường sang một bên, Tô Mông mở máy tính ra bắt đầu chuẩn bị tài liệu cho hội nghị giao lưu y học, phiên dịch y học không phải là thế mạnh của cô, huống hồ gần đây cô bận rộn chuyện công ty, đã lâu không tự mình ra trận.
Cũng may trước kia cô cũng từng làm không ít vụ phiên dịch y học, thật ra cũng có thể nhanh lên tay.
Sáng sớm hôm sau, Tô Mông liền gửi tin nhắn cho Tô Mặc Huy, "Thầy ơi, hôm nay thầy có lịch trình gì không?" Lần này Tô Mặc Huy trả lời tin nhắn rất nhanh, "Hôm nay chúng tôi đi Ngũ Tạng nghe giảng, phải đến chiều mới có thể trở về." Tô Mông nhanh chóng trả lời, "Vậy thầy bận như thế, em không quấy rầy thầy nữa, chờ thầy về rồi nói saụ" Thật không cam lòng mà, một giáo viên cấp ba như anh hóa ra còn bận hơn cả cô.
Lúc này WeChat đột nhiên nhảy ra tin nhắn.
Lục Đình Hàn Thức dậy chưa, bé heo lười?
Tô Mông muốn gửi cho anh ta một cái xem thường, nhưng nghĩ đến công ty ra ngoài thị trường rồi ít nhiều vẫn cần anh ta hỗ trợ, lạnh nhạt gõ lại một chữ Chưa.
Ở bên Châu Âu, Lục Đình Hàn buồn cười, vẫn đáng yêu như vậy.
Lục Đình Hàn Nếu không phải hạng mục ở Châu Âu gần đây xảy ra vấn đề, thì tôi đã đi thành phố A với em rồi.
Tô Mông thầm cảm thấy may mắn cũng may là anh ta xảy ra vấn đề, bằng không kế hoạch của mình sao có thể khai triển được Anh ta hẳn là vẫn chưa biết mục đích lần này cô đến thành phố A, nếu không nhất định tên đó sẽ trực tiếp bay từ Châu Âu về.
Buổi chiều khoảng 6 giờ, đoàn người Tô Mặc Huy đã về tới khách sạn.
Tổ giáo viên tiếng anh của Tô Mặc Huy đối với lần giao lưu học tập này rất tâm đắc, sau khi anh trở lại phòng thì nhắn tin cho Tô Mông Tô Mông, bây giờ em có thời gian không?
Tô Mông vẫn còn ghi thù anh để cho cô đợi cả ngày, cách vài phút sau mới trả lời anh.
Quá mức nhiệt tình cũng không phải là chuyện tốt gì.
Tô Mặc Huy còn chưa nhận được tin trả lời của Tô Mông, đoán chắc cô đang vội rồi sửa sang lại ghi chép hôm nay học được.
Một lát sau, điệm thoại đột nhiên 'ding' một tiếng vang lên, Tô Mặc Huy vuốt xem là tin nhắn của Tô Mông, "Bây giờ em có


⬅ Trước Tiếp ➡