Chương 5
thời gian, thầy ở phòng số mấy vậy ạ?
Em đi tìm thầy." "Vẫn là để thầy qua gặp em, thuận tiện xuống lầu ăn chút gì đó." Tô Mông nghĩ đi nghĩ lại, đến địa bàn của cô lại càng dễ phát huy hơn, sau đó cô liền gửi số phòng cho anh.
Cốc cốc cốc ~ "Tới đây." Tô Mông cất tiếng đáp giòn giã.
"Thầy, mau vào đi." Tô Mặc Huy vốn định lấy đồ rồi đi, nhưng đối mặt với lời mời của cô, cũng không thể làm ra chuyện qua cầu rút ván.
Anh ngồi ở trên ghế sô pha, đánh giá phòng của cô, thầm than phúc lợi của công ty các cô không tồi.
"Thầy ơi, thầy muốn uống gì?
Trà, cà phê hay là rượu?" "Trà là được." "Đây ạ, đây là Thiết Quan Âm, cũng không biết thầy có quen uống không." "Thầy, ở đó có trái cây, thầy muốn ăn cái gì thì cứ dùng đi ạ." Tô Mặc Huy vội nói "Em cũng ngồi đi, không cần phiền phức như vậy đâụ" Tô Mông ngồi xuống bên cạnh anh, thấy anh ăn dâu tây, đột nhiên phụt cười, "Thầy có còn nhớ lúc thầy đến nhà em thăm hỏi không, em cũng lấy dâu tây ra đãi thầy như vậy." Tô Mặc Huy cũng nhớ lại, "Đúng vậy, khi đó ba mẹ em không có ở nhà, em lại đang đi lên phố mua đồ ăn, chỉ có một mình em gái em ở nhà, chúng tôi gõ cửa em gái của em cũng không dám mở cửa sợ chúng tôi là người xấụ" Tô Mông cũng nhớ tới chuyện này, "Còn không phải vậy sao, chờ đến khi em trở về, các thầy cô đều đang đứng dưới tiểu khu chờ, đột nhiên có nhiều giáo viên tới tìm em như vậy dọa em nhảy dựng luôn." Hai người nhìn nhau cười.
Tô Mông cảm khái, "Bây giờ em mới để ý lúc đó mọi người thật đáng thương, nhiều giáo viên như vậy đứng chờ em cả tiếng đồng hồ ha ha ha." Tô Mặc Huy cũng cười nói, "Em gái em lúc đó tuy là còn nhỏ nhưng mà tính cảnh giác rất cao, chúng tôi giải thích là giáo viên của em, làm thế nào con bé cũng không tin.
Đúng rồi, em gái của em giờ hẳn là lên cấp ba rồi?" "Đúng vậy, năm nay con bé thi đậu Ngũ Trung, so với em năm đó có tiền đồ hơn nhiềụ" Nói xong cô tự giác phát hiện không đúng, vội vàng sửa miệng, "Đương nhiên không phải là em nói trường mình không tốt." "Không sao, trường mình đúng là không thể so với trường Ngũ Trung viết tắc của trường trung học Ngũ Tạng , cũng không có gì là không thể nói cả." Tô Mông tự nhiên gác chân ở trên bàn, nghịch ngợm lè lưỡi ra, "Còn không phải là do dưới sự uy nghiêm thầy chủ nhiệm, em không dám nói bậy sao." Tô Mặc Huy chú ý tới cái miệng nhỏ như quả anh đào đỏ cùng với cái lưỡi hơi lè ra của cô, tự biết thất lễ không nên nhìn, dời ánh mắt đi chỗ khác, rồi lại nhìn đến chân ngọc xinh xắn của cô, vừa non mịn lại trắng nõn, ngón chân mập mạp mũm mĩm, nhếch lên trông thật là đáng yêụ Tô Mặc Huy che giấu uống ngụm trà, "Sao em biết được?" Tô Mông nghiêng đầu thoáng tới gần Tô Mặc Huy mắt nhìn về phía chén trà, "Biết cái gì?" Tô Mặc Huy vẫn chưa ý thức được Tô Mông lặng lẽ không ai phát hiện tới gần, trả lời nói, "Chủ nhiệm." Tô Mông bừng tỉnh đại ngộ, "À, em nghe cô Lưu nói." Nếu như đã thêm bạn bè, thì phải moi ra được tin tức có ích cần thiết chứ, chẳng hạn như bây giờ duyên thầy trò của anh hình như rất tốt nhỉ?
Sự