Dụ Anh Vào Bẫy
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡

giáo dục Tô Mặc Huy nhận được không cho phép anh cúi đầu nói chuyện với người khác, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tô Mông, nhưng tầm mắt lại không khỏi quét về phía chân nhỏ mượt mà của cô lần nữa.
Tô Mông nhận thấy được ánh mắt của anh, bỗng xấu hổ cười, chậm rãi thu chân lại, mang dép lê vào, "Ngại quá, thầy Tô, một mình em ở nhà nên có hơi tùy ý, thất lễ với thầy rồi." Tô Mặc Huy để ý thấy cô vẫn lộ gót chân trắng nõn ra bên ngoài, ôn nhuận cười nói, "Không sao, em ở nhà của mình, muốn thế nào thì thoải mái thế nấy, không cần để ý lễ nghĩa này nọ." Tuy rằng nói như vậy, nhưng kế tiếp Tô Mông vẫn cung kính lễ phép, chưa từng thất lễ.
Cô đưa thư mời cho Tô Mặc Huy, tha thiết lấy lòng, "Thầy ơi, buổi tối thầy có rảnh không ạ?" "Làm sao vậy?" "Thật vất vả mới đến thành phố A, em muốn đi chơi, xem phim, nhưng mà em lại mù đường, em sợ em sẽ đi lạc, thầy có thể dắt em đi không?" Tô Mông trông mong nhìn Tô Mặc Huy, bộ dạng nhỏ bé tràn ngập chờ mong.
Không đợi Tô Mặc Huy đáp lời, Tô Mông vội nói, "Em mời thầy xem phim nhé " Tô Mặc Huy bật cười, anh còn không đến mức không lấy ra nổi tiền mua vé xem phim.
Nhưng dù sao cô cũng là nữ sinh, hơn nữa đã từng là học sinh của anh, anh cũng không đến mức để cô một mình lưu lạc ngoài đường ban đêm.
"Vậy đi, nhưng xem phim là do tôi mời, coi như là cảm ơn thư mời của em." Trong nháy mắt Tô Mông vui vẻ ra mặt, "Không thành vấn đề, vậy thầy chờ em thay quần áo một chút, chúng ta cùng xuống lầu ăn cơm rồi sau đó đi xem phim " Tô Mặc Huy đã chuẩn bị phải chờ đợi thật lâu rồi, dù sao con gái ra cửa cũng rất phiền phức.
Không nghĩ tới còn chưa đến mười phút, Tô Mông đã đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Cô thắt hai cái bím tóc đuôi sam, đổi bộ váy hoa nhí màu trà xanh, kẻ lông mày, tô son môi là xong, cô trang điểm như vậy không khác gì nữ sinh viên ngây thơ, nói là học sinh cấp ba cũng có người tin ấy chứ.
Dù gì anh cũng không phải là bạn trai cô, không có lý do gì để anh phải chờ thật lâu, để tránh lưu lại ấn tượng không tốt, lại nói trời sinh cô đã đẹp, bây giờ cô còn trẻ, có vốn liếng thì không cần phải trang điểm để đi ra ngoài làm gì.
Dọc theo đường đi Tô Mông đều theo sát Tô Mặc Huy, như sợ bị bỏ rơi, Tô Mặc Huy thấy mà buồn cười, đành phải thả chậm bước chân lại, đi song song với cô.
Tô Mông thầm văng tục, đã là chồng của người ta rồi, còn diễn một bộ dạng thẳng nam, chân dài ném cô cách xa vài chục mét, có giác ngộ của người có học thức không hả.
Hay là anh ở trước mặt cô thì như vậy, còn đối với cô vợ của mình thì nhỏ nhẹ ôn nhu?
Tô Mông oán hận nghĩ.
Cuối cùng hai người cũng đến rạp chiếu phim, Tô Mông đề nghị xem một bộ phim ca ngợi tình thầy trò cảm con mẹ nó động, Tô Mặc Huy nói không cần phải như vậy, có thể xem phim nào cô muốn xem, nhưng Tô Mông vẫn kiên trì nói đây là cái cô muốn.
Cuối cùng, bộ phim cô chọn tên là Xin chào, thầy , bởi vì là đề tài ít người xem, nên căn bản không có vài móng người.
Lựa chọn loại đề tài này, tất nhiên Tô


⬅ Trước Tiếp ➡