⬅ Trước Tiếp ➡

khi rơi vào đường cùng, sẽ quay lại cầu xin tôi như thế nào?” Mèo cưng?
Người đàn ông này thật quá đáng, thế nhưng, anh coi cô là một con mèo.
Dung Ân gồng lên, hai tay cô dùng sức kéo tay anh ra khỏi người mình “Chơi?
Anh chơi một mình đi.” Cô vội vàng xoay người chạy đi, chỉ để lại một chiếc bóng lưng cao ngạo.
Mang chút vẻ cô đơn, giống như đang chạy trốn.
Mà trò chơi này, vào một đêm thu lạnh lẽo, đã chính thức bắt đầụ Anh, người đang ở đỉnh cao nhất của cuộc sống, muốn dạng đàn bà như thế nào chẳng có, mọi chuyện đều nắm trong tay.
Muốn làm gì cũng quá dễ dàng khiến cuộc sống trở nên vô cùng nhàm chán.
Dung Ân chạy chậm lại, cô đi vào Cám Dỗ, nhưng chưa kịp vào trong đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Trần Kiều?” Cô không dám khẳng định, khi đến gần anh ta mới dám lên tiếng.
Trần Kiều quay người lại, sau khi nhìn thấy cô thì nét cười trên mặt càng tươi hơn “Dung Ân, cậu làm việc ở đây?” Dung Ân xấu hổ gật đầu, cô không nói gì, có cảm giác như mình bị bắt quả tang khi đang làm việc xấụ “Sao cậu lại làm việc ở đây?” “Dung Ân, cậu không nên làm việc ở đây nữa.” Trần Kiều nôn nóng nói, anh ta nhìn những người đang ra ra vào vào, ngay lập tức liền nhận biết đây là nơi nào, không suy nghĩ thêm gì nữa, cậu ta nắm chặt tay Dung Ân.
“Trần Kiều, mình bị muộn rồi.” Dung Ân nhẹ nhàng gỡ tay ra, nhìn cậu ta một cái, rồi xoay người đi vào Cám Dỗ, Trần Kiều vội vàng đuổi theo, chạy lên chắn ngang trước mặt cô “Dung Ân…” “Diêm Việt, cậu ấy sẽ không mong muốn nhìn thấy cậu làm việc ở đây.” Một cái tên đã lâu không được nhắc đến, đó là cái tên mà Dung Ân đã cố gắng quên đi, được nhắc đến vào ngay lúc này khiến cô cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, giống như đang bước trên băng lạnh, lẻ loi và cô độc.
Đau đớn, trái tim càng lúc càng đaụ “Dung Ân, đừng đi làm nữa.” Trần Kiều nhìn thấy cô hơi thả lỏng, lại tiếp tục khuyên nhủ.
“Trần Kiềụ” Một lúc sau, Dung Ân mới tìm lại được giọng nói của mình, cô hụt hơi, run rẩy nói “Mình muốn đi làm.” “Dung Ân Nếu là Diêm Việt, cậu ấy sẽ không đồng ý…” “Đúng vậy ” Đau đớn trong lòng cuối cùng cũng bộc phát, sau khi hét lên, đôi mắt xinh đẹp của cô vì xúc động mà ươn ướt, không biết đã bao lâu rồi cô chưa rơi lệ “Cậu nói đúng, nếu là Diêm Việt…Nếu là anh ấy, thì anh ấy sẽ không bỏ rơi mình, mà anh ấy sẽ ở bên cạnh mình, sẽ không để mình phải làm việc ở đây, nhưng… Giờ anh ấy ở đâu, anh ấy đang ở đâu kia chứ?” Câu hỏi cuối cùng, dường như cô đã gào lên, cô chưa bao giờ nghĩ đến sẽ nổi giận với ai, sẽ giải tỏa với ai, nhưng hôm nay, khi cái tên này được nhắc đến một lần nữa, cô thật sự không thể chịu đựng được nữa, cô đã quá mệt mỏi.
“Dung Ân…” Trần Kiều ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời, cậu ta nhìn thấy nước mắt của cô, những giọt nước mắt bi thương tuôn trào mãnh liệt.
“Trần Kiều…” Giọng Dung Ân khàn khàn, trong bóng tối nghe càng thêm hư ảo, cô lấy lại bình tĩnh, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy “Cả mình và cậu đều biết, anh ấy, đã không còn nữa…” Khi nói ra những lời cuối cùng, trái tim cũng theo đó dần dần trở nên lạnh lẽo.
Ánh mắt Trần Kiều tối lại,


⬅ Trước Tiếp ➡