⬅ Trước Tiếp ➡

sau khi nói xong, Dung Ân hạ quyết tâm, cô bước vào nơi vực sâu, sa hoa trụy lạc.
Cả buổi tối, tâm trạng Dung Ân vô cùng khó chịu, lúc cô ra về đã là nửa đêm, Dung Ân vẫn như trước, một mình lẻ loi bước đi.
Trên đường, đã sớm không còn ồn ào náo nhiệt, chỉ có vài người cũng đang đi bộ giống cô.
Một thành phố xa hoa hiện đại như vậy, tại sao đèn đường buổi tối lại không đủ sáng, chỉ có thể soi được bóng người mờ mờ.
Không khí cuối thu hơi lạnh, từng cơn gió không ngừng lùa qua những tòa nhà cao tầng nơi đây.
Dung Ân không để những lời nói của Nam Dạ Tước ở trong lòng, cô nghĩ rằng, trò chơi của anh sẽ không duy trì được bao lâụ Công việc ở công ty có vẻ càng ngày càng thuận lợi, dự án càng ngày càng nhiềụ “Dung Ân, cậu xem đi.” Thẩm Mặc vui vẻ cầm một tập tài liệu đặt lên bàn cô “Nhờ có cậu mà công ty của chúng ta ngày càng phát triển.” “Đây là công lao của tất cả mọi người.” Dung Ân nói, hai tay vẫn gõ bàn phím, cô muốn làm xong việc trước khi hết giờ “Chờ mình một chút, mình sắp xong rồi.” Thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô từ trên thềm đá chạy xuống quảng trường, cuối cùng cũng làm xong công việc, cô nhìn đồng hồ, sợ là mình đã bị muộn mất rồi.
Bước chân chạy chậm lại, nhưng gió thu vẫn tạt vào người.
“Dung Ân nannan” Cô quay đầu lại, Trần Kiều đã đứng bên cạnh cô, Dung Ân không kịp nói nhiều, đành để cậu ta đưa đến cửa Cám Dỗ.
“Cảm ơn cậụ” Sau khi đến nơi, cô vội vàng nói.
Chưa kịp xoay người, đã thấy một chiếc xe thể thao màu bạc xé gió lao đến, trong đêm tối vẽ ra một vệt sáng chói mắt.
Cửa xe mở ra, sau khi nhìn thấy khuôn mặt anh, nụ cười của Dung Ân tan biến ngay lập tức.
Nam Dạ Tước mặc một bộ trang phục thoải mái, nhưng cả người vẫn toát lên vẻ cao quý, không thể không công nhận, cùng một loại quần áo, nhưng mặc trên người anh sẽ mang lại kết quả vô cùng khác biệt.
Tất cả đều mang đến cảm giác vô cùng kiêu ngạo và lạnh lùng.
Dung Ân quay đầu đi chỗ khác, thậm chí không hiểu sao cô lại có chút chột dạ.
Nam Dạ Tước bình thản đi về phía trước, giống như anh không nhìn thấy hai người.
Trong khi Dung Ân vừa âm thầm thở ra một hơi, thì trước khi sắp bước qua hai người, anh đã dừng lại cúi người xuống ghé vào bên tai cô.
“Hắn ta là ai?” Nam Dạ Tước hỏi rất nhẹ, nhưng Dung Ân nghe xong trong đầu nổ ầm một tiếng, cô hoảng hốt.
Người đàn ông này, giọng nói vô cùng bá đạo, ngay cả một câu hỏi đơn giản cũng khiến người khác cảm thấy áp lực.
Trần Kiều nhìn Nam Dạ Tước, cậu ta nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Dung Ân, cũng nhận thấy người đàn ông này không có ý tốt, cậu ta kéo Dung Ân ra đằng sau mình rồi bảo vệ, giọng nói hơi nhấn mạnh “Tôi là bạn trai của cô ấy.” “Bạn trai?” Đôi môi mỏng lạnh lẽo của Nam Dạ Tước khẽ nhếch, anh đứng thẳng người, đối diện với hai người, ánh mắt nhìn thẳng vào Dung Ân, nở nụ cười “Vết đỏ trên ngực cô ấy còn không?
Tôi lỡ tay gây nên.” Nam Dạ Tước nói xong đi vào Cám Dỗ.
Dung Ân theo phản xạ lấy tay che ngực.
Trên ngực cô đúng là có vết đỏ, chắc là do lần trước anh nhét tiền để lại.
Cô vô cùng bối rối, nhất thời không biết phải nói


⬅ Trước Tiếp ➡