⬅ Trước Tiếp ➡

nghe thế, hùa theo cười rộ lên, giọng điệu vô cùng lỗ mãng.
Nam Dạ Tước lấy ví tiền ra, rút ra một xấp tiền giấy, ngay trước mặt mọi người, anh nhét vào trong cổ áo mở rộng của Dung Ân.
Cô ngẩng đầu lên, lần đầu tiên gặp phải khách hàng như vậy, trong lúc nhất thời cô cũng không biết nên ứng phó như thế nào.
Ngón tay lạnh lẽo của người đàn ông chạm vào nơi mềm mại trước ngực cô, thậm chí chạm cả vào áo lót của cô.
Lúc bỏ tay ra, đầu ngón tay lại như có như không chạm vào ngực cô, khiến toàn thân cô run rẩy.
“Cảm giác rất tốt, không phải là do phẫu thuật thẩm mỹ”.
Người đàn ông cười cười, uống cạn chén rượu, hai mắt híp lại nhìn cô chằm chằm .
Dung Ân cắn chặt môi, một cảm giác vô cùng nhục nhã trào ra trong tim cô.
Cô biết, số tiền mặt hiện tại được nhét trong áo lót của cô không phải nhỏ.
Ít nhất là tiền thuê nhà và tiền sinh hoạt tháng sau cũng không phải lo nữa, lúc này lòng tự trọng cũng không thể biến thành cơm ăn, dần ấy lại sự bình tĩnh, cô ngẩng đầu lên, khuôn mặt vô cùng trong sáng mỉm cười nói “Cảm ơn.” Trong mắt Nam Dạ Tước xuất hiện một chút không hài lòng, làm như không nhìn thấy nụ cười của Dung Ân, anh trả ly rượu trong tay cho cô, lại quay trở về ngồi trong bóng tối.
Dung Ân lấy rượu ở bên cạnh tiếp tục rót, tiền ở trong ngực nóng như lửa làm cô rất khó chịụ Dung Ân dùng khuôn mặt tươi cười giả tạo, nhìn thứ chất lỏng màu vàng sóng sánh đang nổi bọt lăn tăn trong ly rượu, cô nhìn cuộc sống xa hoa hưởng thụ của con người.
Di chuyển đầu gối quỳ bị tê của mình, ở sâu trong mắt lại ẩn chứa sự ác cảm không thể phát hiện.
“Cốc Cốc…” Sau hai tiếng gõ, cửa được mở ra, quản lý dẫn theo mấy cô gái lần lượt đi vào.
Trên mặt nở nụ cười nịnh nọt “Tước thiếu gia, đây là những cô gái tốt nhất của Cám Dỗ, hôm nay đã chuẩn bị riêng cho anh.” Quản lý quay người, đẩy một cô gái đứng ở đằng sau ra phía trước “Cô ấy là Candy, vừa mới đến, vẫn là xử nữ, đảm bảo phù hợp với sở thích của Tước thiếu gia.” Candy hơi sợ hãi rụt người lại, sau khi nhìn thấy rõ Nam Dạ Tước, sắc mặt ngay lập tức trở nên ngượng ngùng, cô ta chủ động bước lại gần.
Dung Ân vẫn duy trì tư thế cũ, xem ra đàn ông có bề ngoài bắt mắt vẫn là tốt nhất, đi đến đâu cũng được yêu thích.
Mấy người khác thấy thế, đều mỉm cười, sau đó lựa chọn cô gái cho mình, quản lý vui vẻ rời đi, trước khi đóng cửa lại, còn dùng ánh mắt nhìn Dung Ân, ý bảo cô phục vụ cho thật tốt.
Bên trong phòng, lập tức tràn ngập tiếng trêu ghẹo của đàn ông, tiếng nũng nịu của đàn bà, càng lúc càng lớn.
“Ưm –” Candy ngồi vắt ngang ở trên đùi Nam Dạ Tước, rên rỉ một tiếng giống như thống khổ.
Giọng quyến rũ, âm cuối kéo rất dài.
Người đàn ông như vậy, khả năng “tán tỉnh” quả nhiên là rất giỏi.
Dung Ân nhìn thấy nhưng không thể tránh được, cô sắp xếp lại các thứ ở trên bàn, ánh mắt nhìn sang hướng khác.
“Ưm…” Dù sao Candy cũng là người mới đến, chưa có kinh nghiệm, cô ta không chịu được, một lúc sau đã liên tục thở hổn hển, hai tay người đàn ông đặt ở thắt lưng, còn đầu thì đã chôn sâu vào trước ngực cô ta.
Không khí bên trong phòng đang tràn ngập


⬅ Trước Tiếp ➡