⬅ Trước Tiếp ➡

sự dâm loạn xa xỉ, Dung Ân không tự giác nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã mười hai giờ.
Cám Dỗ không giống những quán bar khác, ở đây, chỉ cần khách hàng ra về, người phục vụ sẽ xong việc.
Chín giờ sáng mai, cô còn phải làm tăng ca ở siêu thị, Dung Ân ngẩng khuôn mặt gầy yếu nhỏ nhắn lên, lại đối diện với ánh mắt thâm thúy của Nam Dạ Tước.
Toàn bộ cơ thể Candy nằm ở trên người anh, tay anh đã luồn vào trong áo lót của cô ta từ lâu, rồi sờ soạng đến những chỗ nhạy cảm trên người Candy.
Dung Ân vội vàng dời tầm mắt sang nơi khác, cô nghĩ thầm, chắc cũng đã đến lúc kết thúc.
Quả nhiên, thân thể Candy giật giật, không có sức lực từ trên người Nam Dạ Tước trượt xuống.
Cô cảm nhận được đang có một áp lực đến gần mình, thì ra thân thể cao lớn của anh đã đứng dậy, âu phục quý giá phẳng phiu, không một chút nếp nhăn, bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng sáng.
Cao quý làm cho người khác không dám đến gần.
Nam Dạ Tước là người đầu tiên ra khỏi phòng, nhìn thấy vậy, Candy mừng rỡ vội vàng chạy theo anh, trong chớp mắt, những người còn lại trong phòng cũng đi hết.
Bầu không khí lúc trước còn đang ồn ào náo nhiệt, thế mà bây giờ đã không còn một ai, thời gian cùng lắm cũng chỉ bằng một cái búng tay của người đàn ông kia.
Dung Ân vội vàng đứng dậy dọn dẹp, trên bàn còn mấy chai rượu chưa mở nắp.
Cô khẽ mỉm cười, vậy là lại có thêm thu nhập.
Sau khi dọn dẹp xong, Dung Ân trở lại phòng nghỉ thay quần áo, cô lấy tiền ở trước ngực ra, thì nhìn thấy có khoảng tám hay chín nghìn nhân dân tệ gì đó.
Chúng vẫn còn hơi ấm lan sang cả lòng bàn tay cô, thế mới biết cầm tiền có thể làm bỏng tay Hít một hơi sâu, cô tự nhủ, không sao cả, rồi len lén mang mấy chai rượu cất vào trong túi xách, sau đó cô đi thẳng ra khỏi Cám Dỗ.
Lúc về đến nhà đã gần hai giờ sáng, cô vừa mở cửa đèn trong phòng khách đã sáng lên.
Mẹ Dung Ân khoác một cái áo từ trong phòng ngủ đi ra “Ân Ân, sao về muộn vậy con?” “Dạ, con dạy thêm cho một người nước ngoài, ban ngày người đó còn phải đi làm, nên chỉ có thể học vào buổi tối.
Thật không ngờ tiếng Trung Quốc mà chúng ta nói hằng ngày, đến khi họ nói lại không thể hiểu được.” Dung Ân vừa cởi giầy vừa ra vẻ thoải mái, vội vàng nói “Mẹ ơi muộn rồi, mẹ đi ngủ đi ạ.” “Ừ, con cũng ngủ sớm đi.” Mẹ Dung Ân mặc dù hơi nghi ngờ, nhưng thấy cô đã về nhà nên cũng yên tâm, xoay người trở về phòng.
Dung Ân nằm lên giường, cô mệt mỏi đến mức không muốn cử động, nhưng lại vươn tay mở ngăn kéo ở đầu giường ra, lấy sơ yếu lý lịch của mình ở trong đó.
Trong ảnh là một cô gái có mái tóc đen dài, cô đang ngẩng đầu lên, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, đôi mắt trong sáng long lanh nhìn về phía trước, sâu trong ánh mắt, hình như cô đang nhìn chăm chú về một nơi nào đó.
Nơi đó là… Khóe miệng đang mỉm cười của cô đột nhiên mím lại, cay đắng và chua sót bắt đầu trỗi dậy trong lòng.
Dung Ân buồn bã vùi đầu vào trong gối, cô vừa mới bước chân vào xã hội, đã phải làm việc ở một nơi ăn chơi như vậy.
Cô cẩn thận đem sơ yếu lý lịch của mình cất đi, ngày kia được nghỉ buổi sáng,


⬅ Trước Tiếp ➡