Bộ dáng nho nhỏ nhìn qua trông rất tội nghiệp.
Tần Dĩ Duyệt thấy thế, trong lòng bỗng dưng nhảy ra một cảm giác tội lỗi.
Đang lúc Tần Dĩ Duyệt không biết làm sao với tiểu gia hỏa này, thì nghe được sau lưng có tiếng bước chân bình thản đi đến.
Tiếng nói tao nhã của Hạ Kiều Yến vang lên, Tiểu Bảo, đừng ảnh hưởng bác sĩ Tần cùng bạn cô ấy nói chuyện nữa.
Hạ Kiều Yến xuất hiện, để cho tất cả ánh mắt trong quán cà phê đều tập trung vào trên người của anh.
Tất cả mọi người nhìn theo phương hướng anh đi, muốn biết cô gái nào may mắn như vậy, có thể được người đàn ông tốt như Hạ Kiều Yến coi trọng.
Tiểu Bảo thấy Hạ Kiều Yến đến, lập tức như một vật trang sức dán chặt lấy Tần Dĩ Duyệt.
Tần Dĩ Duyệt lập tức hết sức khó xử.
Ba phút sau.
Tần Dĩ Duyệt nhận ra ngồi ngay ngắn trên chân mình là Tiểu Bảo, có chút nghĩ không ra cô cùng Dương Nhã Vi như thế nào lại ngồi vào bên trong xe Hạ Kiều Yến.
Mà Tiểu Bảo giống như được gắn trên người cô, một giây cũng không rời.
Tần Dĩ Duyệt phát hiện được Dương Nhã Vi dùng ánh mắt nghi ngờ. Thật sự không muốn ngay lúc này cùng cô nghiên cứu thảo luận vấn đề này đâu.
Rất nhanh liền đến chỗ ở của Dương Nhã Vi chỗ ở, Tần Dĩ Duyệt đem Tiểu Bảo đặt sang kế bên, chuẩn bị cùng một chỗ xuống xe với Dương Nhã Vi.
Dương Nhã Vi trước đóng cửa xe lại. Nhà của tớ không có phòng trống, cậu đi theo tớ làm gì?
Trong nháy mắt đó. Tần Dĩ Duyệt rất muốn bóp chết cái đồ gà mờ này.
IQ và EQ đều bị chó ăn rồi sao?!
Cô vô ý mà nhìn về phía Hạ Kiều Yến. Phát hiện Hạ Kiều Yến cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt xa xăm kia có một tia chế nhạo.
Sợ tôi? Hạ Kiều Yến nhàn nhạt nói.
Anh suy nghĩ nhiều rồi.
Nhà cô ở đâu?
Tần Dĩ Duyệt cũng lười nhăn nhó, nói một chuỗi địa chỉ, sau đó quay đầu, tựa nhìn về phía cửa sổ.