⬅ Trước Tiếp ➡
Cái đầu nhỏ của Tiểu Bảo gối trên đùi của cô. Tiếp tục nằm ngáy o..o....
...
Tần Dĩ Duyệt sau khi về đến nhà, trong đầu giống như cuốn phim tự động truyền ra ánh mắt chế nhạo của Hạ Kiều Yến, tức giận không thôi. Tim đập lại có chút không hiểu mà tăng nhanh.
Đêm nay gặp được Hạ Kiều Yến cùng Tiểu Bảo. Chỉ là trùng hợp sao?
Mà sự thật chứng minh, không phải trùng hợp.
**
Cuối tuần, Tần Dĩ Duyệt khó được ngủ một lấy lại sức. Lại bị một hồi tiếng đập cửa thế nào cũng không ngừng làm cho tỉnh.
Tần Dĩ Duyệt bới bới tóc. Bực bội mà nhấc chân lên chuẩn bị rời giường.
Mở cửa chính. Mới phát hiện ngoài cửa là Dì Vương của nhà đối diện.
Không phải dì muốn nói con, nhưng con như thế nào mà xứng đáng làm mẹ? Trẻ con cho dù làm sai. Cũng không thể trời đang rất lạnh đem nó đuổi ra cửa, nếu xảy ra chuyện gì. Con có hối hận cũng sẽ trễ! Dì Vương vừa thấy Tần Dĩ Duyệt liền không nhịn được mắng lên.
Tần Dĩ Duyệt đen mặt, Dì Vương, dì nói chậm một chút. Cái gì trẻ con. Đứa nhóc nào?
Dì Vương ghét bỏ liếc nhìn Tần Dĩ Duyệt liếc, bước sang một bước, hiện ra sau mình là một đứa trẻ.
Đứa trẻ kia rõ ràng là Tiểu Bảo.
Nhóc mặc một bộ đồ ngủ nhỏ ở nhà, trên chân mang một đôi dép lê trong phòng.
Hai má cùng cái mũi nhỏ lạnh cóng phớt hồng, nhìn vừa đáng yêu vừa đáng thương.
Tần Dĩ Duyệt nhìn Dì Vương lại muốn nói, vội vàng đem Tiểu Bảo ôm vào trong phòng, Cảm ơn Dì Vương, dì cực rồi.
Nói xong, Tần Dĩ Duyệt gọn gàn mà đóng cửa lại.
Sau đó, đối với cánh cửa đóng chặt, hít sâu vài cái.
Cho đến lúc trên mặt có thể lộ ra nụ cười ấm áp, cô mới quay người, nói bằng âm thanh mềm nhũn, hỏi: Bảo bối, một mình con tới sao?
Tiểu Bảo có chút cẩn thận mà xoa xoa đôi bàn tay, cúi đầu, không có phản ứng.
Tần Dĩ Duyệt nhìn bộ dáng nhóc, đột nhiên nghĩ đến chính mình khi còn bé.
Cô xoay người ôm lấy cơ thể nhỏ bé của nhóc, đến ngồi trên ghế sa lon, dùng cái thảm nhỏ mà bọc lại.
Tiểu Bảo mở to hai con mắt giống như hạt thủy tinh nhìn Tần Dĩ Duyệt, như một búp bê nhìn cô loay hoay.
⬅ Trước Tiếp ➡