Chương 10
Cô duỗi chân đá đá Nhiêu Tử gần đó nhất, “Điện thoại của Đại Hồ có người gọi.” Nhiêu Tử nửa tình nửa say, muốn chống người dậy nhưng không nhúc nhích được.
Cậu ta nói mà mồm miệng dính vào nhau, “Đại… Đại….
Hồ… Điện…” Đèn màn hình điện thoại tắt ngúm.
Chưa đến hai giây, lại nhá sáng lên.
Tưởng Phù Lị chú ý thấy, trực tiếp đứng lên đi đến bên Đại Hồ.
Tên trên màn hình diện thoại khiến cô cười lên, cô mở ốp điện thoại, hờn dỗi nói, “Sao nào?” Không biết bên kia đầu dây nói gì, sắc mặt cô hoảng hốt, lớn tiếng nói, “Bây giờ ông đang ở đâu?” Sau khi cúp điện thoại, cô ra sức lắc Đại Hồ, “Dậy đi ” Đại Hồ đã xỉn quắc cần câụ Thế là cô vội vàng kêu lên với mọi người, “Đừng ồn nữa ” Âm nhạc trong sàn và tiếng nói chuyện vô cùng ầm ĩ, câu này của cô chỉ có hai ba người nghe được.
Cô nâng cao âm lượng, lớn tiếng hô lên, “Đừng ồn nữa ” Lúc này, mấy nam nữ sinh vẫn đang chơi đùa nhìn cô với ánh mắt khó hiểụ “Viên Táo gặp chuyện.” Tưởng Phù Lị hít vào một hơi thật sâu, nghiêm túc chậm rãi nói, “Ai chưa say đều theo tôi đi một chuyến.” Người chưa say chẳng còn mấy người.
Cả chính cô cũng đã uống khá nhiều, nhưng cô đang cố gắng duy trì lý trí.
Cô cắn cắn răng, trở về vị trí, bắt đầu thu dọn cặp xách.
Triệu Phùng Thanh ngồi ngay dậy, “Sao thế?” Cô lờ mờ có dự cảm không lành.
“Viên Táo xảy ra chuyện rồi.” Mặt Tưởng Phù Lị không biểu tình.
Trong chớp mắt, Triệu Phùng Thanh đột nhiên liên tưởng đến ngăn bàn của Viên Táo có giấu thứ gì đó.
Một đoạn ống nước.
Đám người bọn họ tuy rằng trông thì như lưu manh, nhưng so với bọn côn đồ thật sự thì vẫn khác biệt.
Cô đã nghe từ lâu rằng Viên Táo kết thân với một thanh niên lêu lổng ở khu vực nào đó, nhưng cô tuyệt đối không ngờ rằng, cậu ta lại đi đánh lộn.
Cô đặt lon bia trên tay xuống, “Chuyện gì vậy?” “M nó, cái thằng ngu v n.” Tưởng Phù Lị mở miệng liền mắng chửi, “Kết giao với Thắng Ca nào đó, vì một con bồ mà đi đánh nhau với một băng khác.” Triệu Phùng Thanh lập tức cầm cặp xách lên, “Bây giờ nó thế nào rồi?” Tuy là hỏi như thế, nhưng nhìn vẻ mặt của Tưởng Phù Lị cũng có thể biết, tình hình của Viên Táo không hay.
“Cảnh sát đuổi đến, nhóm của Thắng Ca chạy rồi, Viên Táo thì đang trốn.” “Đã nói từ trước rồi, đừng có dính vào mấy chuyện phạm pháp.” Triệu Phùng Thanh hơi chế giễu một câụ Tưởng Phù Lị vốn còn muốn chửi thêm mấy câu, cuối cùng nuốt xuống, “Đạo lý to lớn gì đó khoan hẵng nói đã, Viên Táo bị thương rồi, nó gọi điện thoại đến cầu cứu, chúng ta qua đó nhanh đi.” Vẻ châm chọc của Triệu Phùng Thanh ban nãy nhất thời không còn dấu vết, cô nghiêm mặt hỏi, “Nó ở đâu?” “Công viên Nhân Dân.” nan Đại Hồ đã xỉn quắc cần câu, Nhiêu Tử đi đứng cũng nghiêng ngả.
Chỉ còn lại bốn người còn giữ được tỉnh táo.
Tưởng Phù Lị cũng say, nhưng vẫn cố chống đỡ mà ra ngoài.
Bốn người chặn một chiếc taxi, chạy thẳng đến công viên Nhân Dân.
Sau khi xuống xe, Tưởng Phù Lị dùng điện thoại gọi cho Viên Táo, muốn hỏi vị trí chính xác.
Cậu ta mãi không bắt máy.
Cô rất lo lắng, “Liệu nó có bị…” “Đừng nói vậy.” Triệu Phùng Thanh chặn lời của Tưởng Phù Lị lại, che kín áo bông, “Chia ra tìm.” Thế là bốn người tản ra.