Chương 9
động.
Có một cậu bạn tên là Nhiêu Tử, là cháu của ông chủ.
Bởi vì mối quan hệ này, khi họ đến đây đều luôn có chỗ.
Anh chàng pha chế ở quầy bar thèm nhỏ dãi Triệu Phùng Thanh.
Mỗi lần thấy cô đến, anh ta liền cố ý chơi trò tung hứng dụng cụ pha chế để lấy le.
Lúc mới gặp, Triệu Phùng Thanh có thoáng nhìn anh ta một lần, sau đó thì không để ý đến nữa.
Hôm nay anh chàng rời khỏi quầy bar, niềm nỡ tiến lên trước, “Thanh Nhi.” Triệu Phùng Thanh ngước mắt lên, thà rằng nhìn mái đầu đầy keo xịt tóc, cũng không muốn chuyển mắt đến gương mặt bóng loáng mỡ.
Mấy cậu trai khác nhìn thấy tình hình này đều không lên tiếng, Tưởng Phù Lị thì kéo tay của Triệu Phùng Thanh, cười nói, “Nhìn thế này, vẫn là cái tên lớp 12.2 kia tốt hơn.” Nhắc đến người đó, đôi mắt của Triệu Phùng Thanh sáng lên, “Mắt nhìn người của tao mà.” Trong lời nói toàn nỗi kiêu hãnh.
Anh chàng pha chế buồn rầu trong lòng.
Nhiêu Tử thấy thế, sau khi Triệu Phùng Thanh và Tưởng Phù Lị đã rời khỏi, nhỏ giọng nói với anh chàng, “Thanh Nhi đơn phương.
Cái tên Giang gì đó, mắt chó bị mù.” Anh chàng pha chế nháy mắt lại bừng lên hy vọng.
Tối nay đến đây, phòng bao đã đầy hết, quản lý để dành cho họ bàn quây ở đại sảnh.
Anh chàng pha chế thỉnh thoảng lại nhìn về phía bàn của bọn họ.
Sau khi Triệu Phùng Thanh phát hiện, đổi sang vị trí quay lưng về phía quầy bar.
Đại Hồ hét lên lấy mấy chai rượu tây.
Triệu Phùng Thanh dựa vào sofa, ném cặp xách, “Tối nay tôi không uống rượu tây nữa, uống mấy lon bia là được.” “Cha cha cha.” Nam sinh còn lại giễu, “Thanh Nhi giả bộ làm thục nữ.” “Hôm nay nghe đến hai chữ rượu tây, mí mắt phải cứ giật đùng đùng, có lẽ là ông trời đang cảnh báo tôi.” Lời này cô nói là nói đùa, nhưng sau ba tuần rượu, thế mà nói bừa thành thật.
Tửu lượng của Triệu Phùng Thanh cũng tạm ổn, sau bốn năm lon bia, mặt đỏ lên một chút.
Cô ợ một cái, nằm trong một góc của sofa, mù mờ nhìn đám người lã lướt phía trước.
Đầu óc của cô hiện ra trạng thái trống không.
Sắp sửa nghỉ đồng rồi à… Không được gặp Giang Tấn nữa… Nghĩ như thế, kỳ nghỉ đông liền trở nên nhàm chán.
Đại Hồ nốc rượu đến là tợn, lượng từ không phải ly, mà là tính bằng chai.
Cậu ta cứ uống rồi uống, chẳng bao lâu sau đã ngã xuống.
Nhiêu Tử cũng xỉn, nhưng miễn cưỡng còn có thể mở mắt.
Những nam nữ sinh khác, chơi oản tù tì uống rượu, tiếng cười khoa trương điên cuồng cùng với tiếng kêu la cứ liên tiếp nhaụ Tuổi tác bình quân của bàn này chẳng qua chỉ 17, 18, vẫn là những khuôn mặt còn nét trẻ con, nhưng lại đan xen những dấu vết sớm trưởng thành.
Tưởng Phù Lị và Nhiêu Tử uống mấy ly, lớn tiếng cười nói, “Đồ xấu xa Tính chuốc say chị Lị của cưng à.” Bởi vì cô nàng lưu ban, cộng thêm chuyển trường, tuổi thực của cô lớn hơn bọn họ hai tuổi, cho nên cũng tự xưng mình là chị.
Triệu Phùng Thanh nghe thấy tiếng huyên náo của cô nàng, phục hồi tinh thần.
Cô cầm lấy lon bia áp lên mặt mình, vỏ lon lạnh buốt tiếp xúc với gò má ấm nóng của cô, nhất thời tỉnh rượụ Cô hơi hơi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Đại Hồ say đến ngồi bẹp trên sofa, điện thoại đặt bên cạnh cậu ta đang lóe sáng.
Màn hình tắt xong, chẳng mấy giây sau lại sáng lên.