Chương 13
điếụ Ngậm vào miệng xong, cô nghiêng người về trước, tiến gần cậu ta.
Nam sinh Giáp hiểu ý, mò bật lửa, đốt thuốc giúp cô.
Cô hơi ngẩng đầu lên, tay trái kẹp điếu thuốc, đồng thời ngửa mặt lên bầu trời đêm nhả ra một chuỗi khói trắng liên tục.
Khoảng cách giữa nam sinh Giáp và cô gần nhaụ Lúc này cậu ta nhìn sang, khói thuốc quẩn quanh gương mặt cô, tựa như cánh bướm, kích động lòng người.
Cậu ta không nhịn được mà nuốt nước miếng.
“Đi thôi.” Triệu Phùng Thanh lười biếng ngậm điếu thuốc, xoay đầu lại.
Phía trước rõ ràng là Giang Tấn.
Khoảnh khắc đó, gương mặt cô toàn là nét ngạc nhiên vui mừng, khiến cho ngũ quan đẹp đẽ của cô như tỏa ra ánh sáng.
Giang Tấn đi thẳng về phía cửa chính phòng khám.
Mắt cười của cô nhướng lên, bước hai bước về bên cạnh, chặn đường của hắn.
Ngay cả cái liếc bằng khóe mắt hắn cũng không bố thí cho cô.
Triệu Phùng Thanh tiếp tục bước sang bên một bước, chính là không cho hắn đi qua.
Hắn vẫn không nhìn thẳng cô.
Mặc kệ cô tặng quà hay là cố ý rảo qua trước mặt hắn, hắn đều làm như không nhìn thấy.
Cô rất muốn hắn có thể nhìn cô một cách nghiêm túc.
Sau đó, hắn sẽ biết, trong mắt cô chỉ có mỗi mình hắn.
Cuối cùng Giang Tấn cũng chuyển ánh nhìn, liếc về phía cô, đem theo sự khinh miệt không thèm che giấụ Sau đó hắn dừng bước, quay đầu bỏ đi.
Đôi mắt đẹp của Triệu Phùng Thanh rụt lại, mở miệng nói, “Bạn Giang.” Hắn làm như không nghe thấy.
Cô nghĩ, nếu như bây giờ mình nhào đến ôm hắn, thì hắn sẽ phản ứng thế nào đây.
… Chắc chắn là sẽ đẩy cô ngã.
“Bạn Giang, tớ là Triệu Phùng Thanh.” Bước chân đi thẳng của Giang Tấn không dừng lại chút nào, cho đến khi quẹo ở đầu phố.
Hai nam sinh bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết phải an ủi thế nào.
Nhưng Triệu Phùng Thanh lại không có chút vẻ lúng túng, nụ cười vẫn xinh đẹp như thế.
Chuyện càng khó khăn, cô càng cố chấp.
Hơn nữa, đây là tình yêu đẹp đẽ của cô kia mà.
nan Thương tích của Viên Táo, nằm trên giường chừng hai mươi ngày là đã có thể bình phục.
Bây giờ chuyện phiền phức không phải vết thương của cậu ta, mà là ân oán của Thắng Ca và một phe khác.
Bởi vì cậu ta đã bái huynh đệ với Thắng Ca, cho nên cậu ta cũng xuất hiện trong danh sách truy lùng của phe địch.
Cha mẹ của Tưởng Phù Lị quanh năm ở bên ngoài kinh doanh, số lần về nhà trong một năm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cô nàng đưa Viên Táo về nhà tránh sóng gió, sau đó, hai người rất ít khi ra khỏi cửa.
Bọn du côn đó ngay cả chỗ ở của Viên Táo cũng không buông tha, liên tiếp quấy rầy Viên nãi nãi.
Mấy người Đại Hồ và Nhiêu Tử thường qua thăm nom.
Triệu Phùng Thanh coi thường cái kiểu hành vi yếu ớt trốn trong nhà Tưởng Phù Lị của Viên Táo.
Họa là cậu ta đi rước về, giờ lại đi làm con rùa rụt đầụ Một đám bạn học chạy đông chạy tây giải quyết hậu họa giùm cậu ta.
Cô thấy không đáng thay cho Tưởng Phù Lị.
Trong kỳ nghỉ đông, Triệu Phùng Thanh ở nhà chơi game online.
Từ sáng đến tối đi phó bản, đánh chiến trường.
Nhưng dù có mụ mị với internet thế nào, cô vẫn ghi nhớ có một người tên Giang Tấn.
Cô tìm bạn học hỏi thăm về số điện thoại của Giang Tấn, nhờ vả hết 4, 5 người, người cuối cùng mới thành công.
Lúc lấy