Chương 14
được 11 con số, lúm đồng tiền của cô như hoa nở.
Cô ghi nhớ lấy từng con số một.
Những con số dường như biến hóa thành hình dáng của hắn, nhún nhảy trong trái tim cô.
Tối giao thừa, từ hơn 9 giờ Triệu Phùng Thanh đã bắt đầu soạn tin nhắn chúc mừng.
Soạn rồi lại xóa, xóa xong lại soạn.
Đến 11 giờ hơn, vẫn đang cân nhắc, tin nhắn đầu tiên này nên mở đầu thế nào mới làm rõ được ý nghĩa của nó đây.
Càng nghĩ thì lại càng hỗn loạn.
0 giờ càng lúc càng gần, cô bối rối, một giây sơ xuất, ấn lên nút gửi.
Lúc đó là 23 56.
Triệu Phùng Thanh nhìn tin nhắn, cả nửa buổi cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Tin nhắn này không chỉ sai về thời gian, mà nội dung lại càng thiếu sót.
Phần trước đó cô xóa hết rồi, đây là bản soạn mới, chỉ có hai chữ Bạn Giang.
Giây phút này, cô muốn ném điện thoại.
Bước vào ranh giới năm mới, cô nắm bắt thời gian lại gửi cho hắn một tin khác Năm mới vui vẻ.
Giang Tấn không trả lời.
Đây là điều cô đã đoán trước.
Không ôm hy vọng thì sẽ không thất vọng.
Dù sao cũng là cô thích hắn mà, người thích trước luôn là người chịu thiệt nhiều hơn.
Nếu như có thể trước khổ sau ngọt, thì cái gì cũng đáng.
Sau năm mới, Cô Triệu cùng Mẹ Triệu hẹn nhau đi du lịch, nơi đến là núi Trường Bạch.
Con gái của cô cả cũng cùng đi.
Triệu Phùng Thanh nghe có người đồng lứa làm bạn, bèn tính là sẽ đi theo.
Trong nhà ngồi không thì cũng là ngồi không.
Mẹ Triệu không mấy vui vẻ, bà hỏi, “Bài tập kỳ nghỉ đông làm xong hết chưa?” “Còn chưa khai giảng mà.” Ý là căn bản chưa bắt đầu làm.
Mẹ Triệu giận mà không chỗ phát tiết, túm lấy tóc của con gái, “Con nhìn mình xem, đây là cái gì hả?
Màu xanh lam hay là xanh lá đây?” “Đây là màu ombre.” “Cô còn không biết xấu hổ ” Mẹ Triệu muốn hộc máu, “Cô mà mang bộ dáng này ra ngoài thì tôi chẳng dám nhận cô là con gái tôi đâụ” Triệu Phùng Thanh cười, “Vậy con đi nhuộm đen rồi đi du lịch nhé.” Mẹ Triệu vô cùng bất đắc dĩ.
Cá tính của con gái rốt cuộc là di truyền từ ai thế này?
nan Một đoàn người đi núi Trường Bạch.
Trường tương thủ, đáo bạch đầụ Bên nhau dài lâu, cho đến bạc đầu Sau khi nghe được ngụ ý này, Triệu Phùng Thanh nhìn thân núi màu trắng bạc, tưởng tượng ngày nào đó được cùng Giang Tấn đến đây thì thật tốt.
Nghĩ như vậy, cô lại nhớ đến hắn.
Tối đó ở khách sạn, Triệu Phùng Thanh nhịn không được muốn nói chút gì đó với 11 con số đã in khắc vào tim kia.
Cô nửa nằm trên giường, chống tay nâng má, đung đưa chân, ngẩng đầu nhìn con số trên màn hình điện thoại, cười trong vắt.
Vậy thì nói cho hắn biết, bây giờ cô đang chơi ở núi Trường Bạch là được rồi.
Cô không mong sẽ được trả lời.
Cho nên lúc nhận được tin nhắn của Giang Tấn, cô nghệch ra cả một hồi lâụ Sau đó thì vui sướng mà nghĩ, anh ấy nhắn lại gì nhỉ?
Cho tới bây giờ, hắn chưa từng nói với cô điều gì.
Nếu như không phải đã từng nghe hắn và bạn học khác nói chuyện, ngay cả giọng nói của hắn thế nào cô cũng không rõ.
Triệu Phùng Thanh nhớ lại giọng nói của hắn, trong trẻo mà lành lạnh.
Cô mở tin nhắn lên.
Màn hình chỉ có một chữ, phía sau ngay cả dấu chấm câu cũng không có.
Chỉ có một chữ.
Cút.