Chương 15
Triệu Phùng Thanh nhìn rồi lại nhìn, ngón tay xoa lên con chữ đó.
Đây coi như là câu đầu tiên mà hắn nói với cô.
Chị họ tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy Triệu Phùng Thanh ôm đầu gối ngồi trên giường, dán mắt vào điện thoại thì hỏi, “Thanh Nhi, em cười gì thế?” Triệu Phùng Thanh ngẩng đầu lên, đáy mắt ngập tràn ý cười, “Đang đọc tin nhắn của bạn học.” “Bạn học nào mà khiến em vui như vậy?” “Một người bạn đáng yêụ” “Con trai à?” “Đúng vậy.” “Chẳng trách.” Thật ra chị họ đã đoán ra từ sớm.
Bình thường Triệu Phùng Thanh rất thích cười, nhưng mặt mũi của cô quá ư xinh đẹp, trong nụ cười luôn có đôi chút quyến rũ.
Ban nãy lúc cô nhìn điện thoại, gió xuân lướt qua mặt, nét dịu dàng trong mắt đã làm nhạt đi vẻ lẳng lơ quyến rũ.
Vào khoảnh khắc đó, chị họ chỉ nhìn thấy một cô gái nhỏ đáng yêu thông thường.
Kỳ nghỉ đông của khối 12 rất ngắn.
Chơi chưa được mấy ngày thì đã khai giảng trước hạn.
Tưởng Phù Lị và Viên Táo xin nghỉ phép hai ngày.
Vào ngày đầu tiên khai giảng, Triệu Phùng Thanh không thể chờ đợi mà muốn qua lớp 12.2 để nhìn Giang Tấn.
Nhiêu Tử nhìn không lọt mắt, cậu ta ném bài tập kỳ đông đến trước mặt cô, nói, “Bà chưa làm bài tập phải không, tôi chép hết rồi.
Buổi trưa giáo viên đến thu, chép nhanh đi.” “Tiết sau tôi hẳn chép.” Cô bỏ vở bài tập của cậu ta xuống dưới sách ngữ văn, sau đó, đeo mắt kính lên.
Nhiêu Tử càng khó chịu, cậu nhìn không lọt cái bộ dáng hèn mọn này của cô, “Bà đi đâu đấy?
Cái thằng mặt lờ ngồi tít trên cao đó căn bản là coi khinh bà đấy.” “Thế thì làm sao?” Tình yêu nào có công bằng.
Nhiêu Tử bực bội mà lại không biết phát tác thế nào, chỉ có thể ra ngoài hút điếu thuốc.
Triệu Phùng Thanh đi qua lớp 12.2, đứng ở vị trí quan sát có điều kiện tốt nhất.
Giang Tấn không ngồi tại chỗ của mình, mà dịch ghế sang ngồi cạnh một nữ sinh khác.
Triệu Phùng Thanh đẩy đẩy gọng kính.
Giang Tấn và cô gái kia cách nhau nửa thước.
Hai người đang cúi đầụ Cô gái viết gì đó trên quyển vở.
Ngón trỏ của hắn đặt nơi mép sách, nói gì đó với cô gái.
Triệu Phùng Thanh thu nụ cười lại.
Đây coi như là trao đổi học thuật đi, có câu hỏi không hiểu thì nhờ bạn học có thành tích tốt chỉ cho, rất bình thường, Lúc này, xung quanh có kha khá học sinh để lộ ra bộ mặt có kịch vui để xem.
Triệu Phùng Thanh tất nhiên sẽ không để ý đến họ, nhìn xong vụ trao đổi học thuật của Giang Tấn và nữ sinh kia, cô liền quay về chép bài tập.
Cô nghĩ, ngay cả loại học sinh kém như bọn cô cũng có trao đổi bài tập, Giang Tấn giúp nữ sinh khác giải một đề bài thì có gì mà kỳ lạ.
nan Hai ngày trôi qua, Tưởng Phù Lị và Viên Táo đi học lại.
Một kỳ nghỉ đông không gặp, Tưởng Phù Lị gầy đi không ít.
Gương mặt vốn mượt mà ngọt ngào, giờ đã lộ ra cái cằm nhòn nhọn.
Triệu Phùng Thanh hỏi chuyện sau vụ quán Bach, Tưởng Phù Lị không tỏ thái độ gì, “Cảnh sát đang điều tra, tạm thời chưa tra đến chỗ Viên Táo.
Nhóm người kia thì tao đã bỏ tiền ra giải quyết rồi.” Triệu Phùng Thanh bóp mặt của Tưởng Phù Lị, “Đừng có lo lắng vô ích nữa, thuận theo tự nhiên đi.” Nhóm bọn họ đã hơn nửa tháng rồi không tụ tập, buổi trưa cùng nhau đi ăn bữa cơm.
Tưởng Phù