Gặp Em Ngày Nắng
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

Lị sợ tai vách mạch rừng, đặt một phòng bao kín đáo.
Đối với tương lai của Viên Táo, Đại Hồ bày ra sự lạc quan ngây ngô hồn nhiên, “Tụi mày đừng có lo lắng, cảnh sát nhất định sẽ điều tra rõ ràng.
Viên Táo lại không làm người khác bị thương, chính nó còn bị đánh, nói cách khác, nó còn là người bị hại nữa kia.” Viên Táo lộ ra vẻ lúng túng.
Sau khi xảy ra chuyện, con người cậu ta trầm lặng đi khá nhiều, lúc thường đều chỉ nghe người khác nói chuyện, bản thân yên tĩnh đến mức như không tồn tại.
Triệu Phùng Thanh thấy dáng vẻ đó của cậu ta, tâm tình phức tạp.
Đời người, thỉnh thoảng sẽ đi lầm đường lạc lối, thời thiếu niên ngông cuồng thì càng khỏi phải nói.
“Viên Táo,” Cô hút một hơi thuốc, “Bớt qua lại với cái đám gọi là Thắng Ca đi.” “Cậu ta sẽ không tìm bọn kia nữa đâụ” Tưởng Phù Lị nghiêm mặt, “Chuyện qua rồi thì bỏ đi, nếu như cảnh sát không tìm đến thì cứ xem như là không biết gì hết.” “Nè.” Nhiêu Tử gõ gõ bàn, đè thấp tiếng nói, “Chuyện này, mọi người đừng có kể ra.
Đánh lộn theo băng mà còn đổ máu, phiền phức lắm đó.” Mọi người gật đầu nhận lời.
Triệu Phùng Thanh ngậm điếu thuốc, đôi mắt ma quỷ quét về phía Viên Táo.
Viên Táo ngẩng đầu lên, nhìn lại Nhiêu Tử, “Được, tao thề.” “Cái đó khỏi cần.
Tao chỉ nhắc nhở mày thôi, biết lợi và hại là được.” Nhiêu Tử cười, “Hy vọng mọi chuyện đều thuận lợi, bình bình an an.” Thế nhưng, mấy ngày sau, cảnh sát vẫn tìm đến.
Sau tiết thứ hai, Viên Táo bị đưa đi.
Tưởng Phù Lị muốn đuổi theo cậu ta, Triệu Phùng Thanh một phắt ngăn lại, “Đừng kích động.” “Cậu ta xong rồi…” Tưởng Phù Lị suýt nữa mất khống chế.
“Chị Lị.” Nhiêu Tử tiến lại gần, “Đừng khiến mình bị cuốn vào đó.” Tưởng Phù Lị cắn cắn răng, dựa vào bên mình Triệu Phùng Thanh.
Triệu Phùng Thanh nhìn bóng lưng hơi khom của Viên Táo ở xa xa, trong lòng hiểu rõ, chuyến đi này, cậu ta và cuộc thi cuối cấp không có duyên phận với nhau rồi.
nan Tình hình của Viên Táo ở đồn cảnh sát không tốt lắm.
Vết thương cũ của cậu ta chưa lành, áp lực tâm lý lại nặng nề.
Tình trạng cứ dở dở ương ương.
Cậu ta ở đồn cảnh sát ở đến phát sợ, thế là nói thật mong được khoan hồng.
Nhưng khi đã khai Thắng Ca ra rồi, Viên Táo cũng không tránh được phiền phức.
Đám người của Thắng Ca là côn đồ thật thụ, chắc chắn sẽ báo thù.
Nhưng khi cân nhắc thiệt hơn, vẫn là ra khỏi đồn cảnh sát trước mới là quan trọng nhất.
Tưởng Phù Lị là người có mạng lưới quan hệ phức tạp nhất trong đám này.
Cô nàng chạy đôn chạy đáo khắp nơi để khơi thông quan hệ, những mối quan hệ nào có thể nhờ vả được, cô đều nhờ hết.
Chuyện của quán Bach, Viên Táo không phải chủ mưu, hơn nữa cậu ta đích thật không làm ai bị thương.
Bị tạm giữ 10 ngày, phạt một ngàn đồng.
Cuối cùng cậu ta cũng được ra ngoài.
Áp lực tinh thần trong thời gian dài, khiến cậu ta không cách nào đối mặt với trường lớp nữa, chỉ có thể xin nghỉ phép ở nhà nghỉ ngơi.
Chuyện của Viên Táo khiến cho trường học rơi vào tình trạng nhạy cảm.
Những học sinh có quan hệ hơi thân với Viên Táo đều bị đưa đến phòng giám hiệu hỏi chuyện.
Nhưng mà, ai cũng nói là không biết.
Thầy tổng giám thị giận dữ trừng mắt, “Các anh chị có từng nghĩ cho tương lai của mình chưa?
Che giấu


⬅ Trước Tiếp ➡