Chương 2
liền thét, “Con còn tạo phản hả ” Sau đó cười xòa xin lỗi giáo viên chủ nhiệm.
Thái độ của Triệu Phùng Thanh khinh khi ngạo mạn, hết ngó đông rồi lại nhìn tây.
Có mấy giáo viên đang cúi đầu chấm bài.
Bên cạnh giáo viên số học ở trong góc, có một nam sinh đang đứng.
Triệu Phùng Thanh chỉ nhìn thấy sườn mặt của hắn.
Ánh nắng bên ngoài xuyên qua cửa sổ chiếu vào, rơi trên mặt của hắn, khiến cho góc cạnh sắc sảo ấy trở nên dịu dàng một cách mơ hồ.
Cô còn nhìn thấy lông mi thật dài cứ lay động theo từng cái chớp mắt của hắn, lay động đến trái tim cô cũng có chút nhồn nhột.
Chàng trai đột nhiên xoay đầu qua, ánh mắt cùng cô chạm nhaụ Cô cười, đôi mắt đẹp tựa hồ ly xếch lên.
Mắt hắn ta chợt lạnh, xoay đầu đi chỗ khác.
Triệu Phùng Thanh vẫn cứ cười.
Vào khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy căn phòng làm việc thường ngày cực kỳ đáng ghét này, cuối cùng cũng có một sự tồn tại có chút tốt đẹp.
nan Trước kia Triệu Phùng Thanh chơi với đám con trai quen rồi, không có cái kiểu gọi là rụt rè căng thẳng.
Sau lần gặp tình cờ ở phòng làm việc kia, cô liền đi hỏi thăm xung quanh cậu trai kia là ai.
Đám bạn bè xấu của cô cả một đống, tin tức phản hồi rất nhanh chóng.
Cậu trai tên là Giang Tấn, là học sinh chuyển trường đến vào học kỳ này.
Nghe nói kỳ thi tốt nghiệp năm ngoái hắn có chuyện không đi thi được, cho nên giờ đi học lại, hiện tại ở lớp 12.2.
Triệu Phùng Thanh nhớ lúc trước khi cô nhìn thấy trên bảng thông báo còn từng mỉa mai, “Cứ tưởng đặt cái tên bằng cái chữ chẳng ai biết là giỏi lắm chắc.” Bây giờ cô có suy nghĩ khác biệt với hắn, thì cô phải đặc biệt đi tra từ điển.
Tấn 琎 iīn , viên đá đẹp tựa ngọc.
Tướng mạo tuấn tú của hắn cũng thật phù hợp với cái tên này.
Trường phổ thông A cứ mỗi khi đến 10 giờ sáng thì sẽ có 20 phút tập thể dục.
Việc học hành của khối 12 nặng nề, khoảng thời gian ngắn ngủi này đều chen chúc trong biển đề thi, cho nên trường học không cưỡng chế tỷ lệ có mặt của học sinh khối 12.
Mỗi lần đến khoảng giờ nghỉ này, Triệu Phùng Thanh liền kéo Tưởng Phù Lị đến lớp 12.2.
Triệu Phùng Thanh luôn có thể vừa liếc mắt đã nhìn thấy Giang Tấn.
Mặc cho hắn đang cúi đầu đọc sách, hay là đang nhàm chán quay bút, trong mắt cô, hình như chỉ chứa đươc mỗi hắn.
Giang Tấn là người khác phái đầu tiên khiến cô bị cuốn hút.
Tuy rằng cô cũng không rõ nguyên nhân.
Nhưng mà, tình yêu ấy, vốn chính là chẳng có lý do gì cả.
Cô không biết cái thoáng nhìn ở phòng làm việc kia sẽ khiến cho tương lai cô có gì thay đổi không.
Cô chỉ chắc chắn rằng, tâm tư của mình lúc này, hoàn toàn lạc đến bên mình Giang Tấn mất rồi.
Đối với mối tình đầu đơn phương này, Triệu Phùng Thanh thích nhiều rất nhiều lần hơn là ưu phiền.
Trong đám bạn ham ăn lười làm của cô, chẳng thiếu người có ý với cô, thế nhưng cô chẳng ưng được người nào cả.
Cô từng tếu táo với Tưởng Phù Lị rằng, “Nếu như tao mãi không có cảm giác gì với người khác phái thì hai đứa mình sống chung một đời nhé.” Tưởng Phù Lị làm động tác nôn mửa, “Tao 100% thích trai nhé, mày FA đến già đi.” Trường học đã ghi rõ quy định cấm tiệt yêu đương sớm, nhưng tình cảm nảy nở mấy năm nay