⬅ Trước Tiếp ➡

đâu phải ít ỏi gì.
Thầy cô giáo quản được chuyện này thì không thể lo được chuyện khác.
Vả lại, dưới ngọn núi lớn mang tên thi đại học này, thầy cô quan tâm nhất vẫn là những học sinh xuất sắc.
Học sinh kém như Triệu Phùng Thanh, thầy cô đã bỏ cuộc rồi.
Tâm sự của Triệu Phùng Thanh đối với Giang Tấn chẳng phải là bí mật gì.
Cô rất thản nhiên, thích chính là thích.
Hơn nữa cô còn chủ động đi theo đuổi.
Ngoại trừ cái liếc mắt ngắn ngủi vào lần cô tặng quà đầu tiên, sau đó Giang Tấn đều trực tiếp ném túi quà cho đám nam sinh ngồi dãy trước và dãy sau mình.
Thế nên, mấy cậu nam sinh đó sôi nổi phân chia hết tấm lòng của Triệu Phùng Thanh.
Triệu Phùng Thanh tặng nào là đồ ăn vặt, mô hình chạy máy, bút máy đồng hồ các loại.
Thứ có ý nghĩa nhất, chính là một cái khăn quàng cổ.
Do chính tay cô đan.
Cô mua mấy quyển sách học trong hai tuần lễ, còn tốn hết một tháng trời để đan.
Lúc học thì kiểu dáng phong phú, lúc đan thật sự thì cô chỉ biết cách đan đơn giản nhất.
Nhưng mà, tốt xấu gì thì cũng ra dáng hình chữ nhật.
Lúc tặng quà là cuối hè.
Tưởng Phù Lị vỗ vỗ trán, “Tao vừa nhìn thấy cái khăn quàng đó thì lại càng thấy nóng thêm.” “Đã bắt được đuôi của mùa hè rồi, mùa đông còn xa hay sao?” Triệu Phùng Thanh cười.
Thành phố này không có mùa thu, từ hạ sang đông chẳng qua chỉ là chuyện trong một đêm.
Giang Tấn thân người cao, cho nên cô đan hết trọn hai cuộn len.
Chiếc khăn quàng đi về chốn nào, Giang Tấn không biết.
Triệu Phùng Thanh cũng không biết.
Hai tháng sau, Tưởng Phù Lị nhìn thấy một nam sinh nào đó của khối 12 quấn một chiếc khăn quàng cực dài, dài đến nỗi phải quấn lên mấy vòng.
Tưởng Phù Lị vô cùng kinh ngạc, “Tao tưởng chỉ có Triệu Phùng Thanh mới đan cái khăn quàng dài ba mét, hóa ra còn có đứa quái dị khác làm thế cơ đấy.” nan Nói đến chuyện theo đuổi Giang Tấn, có đến mấy người bạn nói muốn truyền thụ kinh nghiệm cho Triệu Phùng Thanh.
Thế nhưng Triệu Phùng Thanh từ chối hết.
Cô cảm thấy chuyện yêu đương là một chuyện thuần túy.
Dùng tấm lòng để đối đãi mới là chính đạo.
Những người bạn đó nghe mà giống như là nhìn thấy ma vậy.
Họ chỉ biết Triệu Phùng Thanh là đồ cờ hó không tim không phổi, quả thật chưa từng thấy cô đối xử với ai để tâm đến vậy.
Ngoài ngạc nhiên, bọn họ không khỏi oán giận và ghen ghét với kẻ không biết mình có phúc là Giang Tấn.
Trong số những cậu trai này, có vài người đều từng mơ tưởng đến Triệu Phùng Thanh.
Tuy rằng tính cách cô kỳ lạ, nhưng ngoại hình lại vô cùng xinh đẹp.
Đặc biệt là đôi mắt hồ ly của cô, cực kỳ có sức quyến rũ.
Đôi mắt chỉ tùy tiện đảo một vòng, họ đều cảm thấy như linh hồn nhỏ bé đã bị câu đi mất rồi.
Mấy thiếu niên nổi loạn này, trốn học, đi thi nộp giấy trắng, hút thuốc cộng thêm uống rượu, chỉ làm những chuyện như thế.
Có một hai người kết giao khá thân với đám thanh niên xã hội, từng muốn lợi dụng thủ đoạn phi pháp để xâm phạm Triệu Phùng Thanh.
Tuy rằng Triệu Phùng Thanh cũng chơi bời, nhưng ý thức nguy cơ tương đối nhạy cảm, tìm lý do từ chối hết lần này đến lần khác, trước nay chưa từng cho bọn chúng cơ hội để ra tay.
Sau này, theo cùng tình cảm càng lún càng sâu của cô đối với Giang


⬅ Trước Tiếp ➡