Chương 4
Tấn, cô cũng không thích chơi với đám cúp học nữa.
Tưởng Phù Lị rất kỳ quái.
Ngay cả nhìn thẳng một lần Giang Tấn cũng chưa từng ném cho Triệu Phùng Thanh, thế nào mà Triệu Phùng Thanh vẫn có thể đơn phương cuồng nhiệt như thế.
Hơn nữa, đám học sinh giỏi làm gì để mắt tới đám lêu lổng các cô chứ.
Ngay cả trường học cũng đối xử với các cô khác với những học sinh khác.
Khối 12 tổng cộng chia làm 7 lớp.
Năm lớp đầu có bầu không khí rất nghiêm khắc, các thầy cô lúc nào cũng lấy tiền đồ đại học tươi đẹp để khích lệ học sinh.
Còn hai lớp cuối, đều tập hợp đám học sinh đi cửa sau và mua ghế ngồi.
Vào tiết vui đùa ầm ĩ là chuyện thường.
Thậm chí một hôm lên lớp, lưu manh Đại Hồ trực tiếp cự cãi với giáo viên, làm cho cô giáo mới tốt nghiệp tức đến phát khóc.
Lúc đó Triệu Phùng Thanh đang tô vẽ điểm số trên bài thi, lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy gương mặt khóc lóc của cô giáo trẻ, cô quay đầu lại nói với Tưởng Phù Lị, “Hôm nay không thể tan học sớm rồi.” Tưởng Phù Lị nghiêng người lên bàn trước, dẩu môi, “Ngủ ngáy to như thế, sợ cô giáo không nghe thấy chắc.” Cuối cùng cô giáo tức đến chạy ra khỏi lớp học, kêu thầy tổng giám thị tới.
Kết quả, cả lớp nghe giáo huấn đến bảy giờ tối.
Phụ huynh của Đại Hồ cũng đến.
Cha của Đại Hồ ngoài cười nhưng trong không cười, xin lỗi, sau đó liên tục xem đồng hồ.
Sau khi chú ý thấy động tác của ông ta, Triệu Phùng Thanh cười khinh khỉnh một tiếng.
Cha của Đại Hồ không ở lại lâu, ông nói còn có một buổi xã giao, bữa sau sẽ đến tạ lỗi.
Nghe thế, thầy tổng giám thị không vừa lòng, nhưng mà đối với phụ huynh chỉ có thể nhã nhặn.
Lúc Triệu Phùng Thanh và Tưởng Phù Lị ra khỏi cổng trường thì đã là bảy giờ rưỡi.
Mấy cậu nam sinh ở phía sau gào thét, “Này, Thanh Nhi, đi uống rượu không?” “Này cái gì mà này.” Tưởng Phù Lị quay đầu lại, “Bị thầy nghe thấy thì tha hồ ma nghe giáo huấn.” Đám nam sinh đùa cợt, “Chị Lị là vai vế gì chứ, còn sợ chút giáo huấn này sao.” Triệu Phùng Thanh vắt tay lên vai Tưởng Phù Lị, cười lớn tiếng, “Hai đứa tôi nghe thầy giảng đến lỗ tai đóng kén rồi, tối nay phải về sớm nghỉ ngơi.” “Đáng tiếc thế.
Ai chẳng biết chỉ cần tìm Thanh Nhi đi giúp đỡ, quản lý quán bar nhất định sẽ giảm giá chứ.” “Không phải thế sao, quản lý quán bar muốn cua Thanh Nhi của chúng ta mà.” “Vô vị.” Tưởng Phù Lị kéo Triệu Phùng Thanh, tiếp tục đi về phía trước, “Chẳng trách mày đối với Giang Tấn vừa gặp đã yêụ Xung quanh chúng ta toàn là mấy đứa bại hoại.” Triệu Phùng Thanh nhớ đến khuôn mặt của Giang Tấn, đuôi mắt xếch lên, “Hai từ cuối cùng của mày bao quát cả tao với mày luôn đó.” “Gần mực thì đen gần đèn thì sáng.
Đợi khi mày câu được Giang Tấn rồi, nhớ dạy tao làm sao nâng cao thành tích nhé.” “Tưởng Phù Lị.” “Cái gì?” “Mày cũng biết dùng tục ngữ nữa cơ à, mà còn là hai vế cơ đấy.” 2 Tưởng Phù Lị hất tay của Triệu Phùng Thanh ra, “Cái thứ cờ hó nhà mày ” 1 Tiền trái tuyến VN = Phí chọn trường TQ 择校费 đơn giản chính là, khi học sinh học hết cấp thấp lên cấp cao hơn thì cục giáo dục quy định học sinh thuộc khu vực nào quận huyện nào khi sẽ học ở khu vực ấy thì không tốn bất kỳ