Gặp Em Ngày Nắng
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

Bỗng từ xa có người vừa gọi tên cô, khiến cô ngừng bước.”Thanh Nhi ” Cô theo tiếng mà quay lại nhìn.
Viên Táo đang đứng trên cầu thang rạp chiếu phim, vẫy vẫy tay với cô.
Cô quấn khăn len qua cổ, nhấc chân bước xuống.
Viên Táo nhìn chằm chằm đôi chân thon dài của cô, đợi đến khi cô tới gần, mới nhìn lên mặt cô, “Bà không lạnh sao?” Hôm nay nhiệt độ ngoài trời là mười ba độ C.
“Cũng tạm.” Ánh mắt Giang Tấn cũng đủ thiêu cháy đôi chân này của cô rồi.
Cô còn mong chờ trong phòng chiếu phim tối đen, Giang Tấn sẽ nổi tà ý, ăn đậu hũ của cô ấy chứ, haha Tiếc là hắn thật sự rất quân tử.
Đã khiến cô phải thất vọng rồi.
Cô cố ý chọn chiếc váy không thể ngắn hơn nữa, là vì muốn hắn chiếm tiện nghi của mình.
Cô không khỏi hoài nghi, hắn ham học như vậy, thì có hiểu gì về chuyện nam nữ không đây.
“Lạnh xông lên từ chân, đừng để chân lạnh.” Viên Táo tiến tới, chặn lại những ánh mắt đang soi mói cô của những gã đàn ông khác.
“Sao ông lại tới đây?” Cô nhớ chiều nay Viên Táo sẽ cùng Tương Phù Lị đi thay thuốc.
“Ra ngoài mua chút thịt, vừa đúng lúc đi ngang qua.” Viên Táo không dám nói, không phải đúng lúc mà vì cô thật sự rất đặc biệt.
Hắn vừa đi ngang rạp chiếu phim, ngẩng đầu lên đã nhận ra cô ngay.
Gương mặt xinh đẹp đã dễ nhìn rồi, lại còn ăn mặc thế này nữa, khiến đám đàn ông mắt sáng rực không rời mắt nổi.
“Lị Lị đâu?” “Ở nhà.” “Ừ.” Lúc này, ánh mắt cô vừa đúng lúc nhìn thấy mấy gã kia, cả lũ đang nhìn chằm chằm vào cô.
Gã nào gã nấy mặt mày dâm đãng.
Đôi mắt đẹp kia liền lạnh hẳn.
Viên Táo nhìn theo ánh mắt cô, liền quay đầu lại.
Sau đó, da đầu hắn khẽ run lên.
Cả lũ đang đứng cách đó không xa, chính là Thắng ca và tay chân của gã.
Từ khi Thắng ca được thả ra, ngày nào Viên Táo cũng lo lắng đề phòng, hắn sợ bị trả thù.
Không ngờ, thật sự đã có ngày này.
Triệu Phùng Thanh nhận ra vẻ mặt Viên Táo bỗng biến sắc liền hỏi “Ông quen lũ đó à?” Thắng ca nhìn Triệu Phùng Thanh với ánh mắt không có ý tốt, khiến trong lòng Viên Táo có linh cảm mãnh liệt.
Hắn vốn có dự định cắt đứt hoàn toàn với Thắng ca, nhưng trong chớp mắt đó, ý định đã thay đổi.
Tương lai của hắn đã bị hủy, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không thể kéo bạn bè mình xuống nước chung.”Bạn cũ thôi, tôi ra chào bọn họ một câụ” “Ừ.” Triệu Phùng Thanh liếc mắt một cái là biết, đám người kia cũng không phải hạng tốt lành gì, vì thế còn nói thêm, “Đừng qua lại với đám lưu manh đó.” “Biết rồi.” “Tôi về trước.” Cô ghê tởm đám người của gã Thắng ca kia, hai tay đút vào túi áo khoác rồi xoay người rời đi.
“Ừ.” Viên Táo nói xong liền từ từ đi về phía lũ Thắng ca.
Thắng ca không thèm nhìn Viên Táo, ánh mắt luôn dán chặt vào người Triệu Phùng Thanh.
Tận đến khi Viên Táo đứng chắn trước mặt hắn.
Đầu tiên Viên Táo nói mình bị bắt vào đồn cảnh sát, sau khi bị tra tấn bức cung mới dám khai.
Sau đó nữa, hắn ám chỉ Triệu Phùng Thanh là bạn của hắn, hy vọng Thắng ca sẽ nể mặt hắn mà tha cho cô.
“Đâu có.” Nghe xong lời Viên Táo nói, Thắng ca cười tựa như không mà nói, “Ngày mai đi uống một chén đi, hai ta vẫn là anh em tốt.” “Cám ơn Thắng ca.” Viên Táo


⬅ Trước Tiếp ➡