Chương 21
cười nịnh nọt, “Vậy em đi trước.” Đợi Viên Táo đi xa, tên lưu manh người gầy đứng cạnh lên tiếng bất mãn, “Thắng ca, anh tha cho nó thế à?
Chính nó hại chúng ta bị bắt mất hai người anh em.” “Cứ từ từ xử lý nó.” Thắng ca xoa xoa cằm, “Giờ thì tao cảm thấy hứng thú với con nhóc kia hơn.” Mấy tên lưu manh đứng xung quanh liền hiểu mà nở nụ cười xấu xa.
“Thắng ca.” Tên ốm nói “Anh không thích kiểu quyến rũ đó mà.” “Khỉ ốm, mày chả hiểu gì cả.” Một tên béo khác đập vào người Khỉ ốm một cái, “Đừng nhìn mặt con bé đó, nhìn chân nó kia kìa, tao có thể chơi nó một năm.” Đám người bật cười ha ha.
Tên béo cũng tiện thể vuốt mông ngựa, “Đương nhiên, Thắng ca là người chơi trước.” “Theo dõi chặt con bé đó cho tao, tìm cơ hội thì chơi nó.” Trong mắt Thắng ca lộ ra vẻ hung dữ, “Nếu nó ngon, sau này sẽ thưởng cho chúng mày.” “Cám ơn Thắng ca.” Ngàn đợi vạn đợi, cuối cùng Thắng ca cũng có cơ hội bắt gặp Triệu Phùng Thanh đi một mình.
Con đường Triệu Phùng Thanh tan học về nhà rất đông, đêm khuya muộn thế nào cũng luôn có người qua lại.
Hôm đó sau buổi tự học về muộn, cô liền rẽ qua một cửa hàng trong con ngõ nhỏ, mua một đôi pin.
Vừa đi ra khỏi cửa đã bị người ta chặn lại.
Cô vừa ngẩng lên đã thấy Thắng ca.
Nhìn gương mặt dữ tợn kia của gã, cô nghĩ, đây mới chính là cặn bã của xã hội.
Thắng ca đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Hôm nay cô mặc quần bò, đôi chân hoàn mỹ đang bó sát trong đó.
“Hê hê, em gái đi một mình à?” Thắng ca vừa nói chuyện đã để lộ ý đồ của mình.
Triệu Phùng Thanh cảnh giác lui về sau một bước, rồi quay lại nhìn ông chủ quán.
Thật bất hạnh, ông chú kia liền đóng vội cửa lại, nói rõ là không muốn gây chuyện.
Trước mặt cô có sáu tên, cô không nghĩ rằng mình có thể toàn thân rời khỏi đây.
Vì vậy ngay sau đó, cô liền nở nụ cười, “Không biết sao đại ca lại đột nhiên xuất hiện ở đây thế này?” Trong bóng tối mờ ảo, dưới ánh đèn đường nụ cười của cô như xua tan sự u ám của màn đêm, quyến rũ đến mức Thắng ca cũng tròn mắt mà nhìn.
Tên mập bên cạnh lớn tiếng hăm dọa, “Thắng ca cũng chưa nghe thấy bao giờ à?” Triệu Phùng Thanh lập tức nhớ ra, chuyện của Viên Táo hình như là do tên Thắng ca này gây ra.
Cô cười giả lả, “Ha ha, Thắng ca à, em nghe nói hình như vùng này đều là địa bàn của anh cả?” Thắng ca không ngờ cô lại quay qua bắt chuyện với gã, trong lòng vui mừng không thôi.
Gã hắng giọng một cái, “Địa bàn thì hơi quá, nhưng mấy anh em ở đây đều quen nhau cả.” Triệu Phùng Thanh chủ động bước lên trước, đưa tay ra chào, “Hân hạnh được gặp anh.” Thắng ca hài lòng nhếch miệng lên cười, sau khi chạm vào bàn tay non mềm của cô, gã đột nhiên kéo cô ngã vào lòng mình, hơi thở dồn dập “Anh rất thích những người đẹp thông minh.” Cô cong môi khẽ cười, trong mắt có chút trào phúng xoẹt qua.
Thắng ca nâng cằm cô lên, mau chóng muốn hôn lên môi cô.
Cô cố chịu đựng ghê tởm, mau chóng lấy tay che miệng mình, “Hôm nay gió ngoài đường thổi mạnh quá, môi em cũng khô hết rồi.” Nghe vậy, Thắng ca cười tươi hơn nữa, hắn nhéo nhéo cái má cô, giọng khàn khàn, “Làn da này không phải trơn mượt lắm rồi