Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

và Lưu An Nhiên định đi đường tắt, đi từ mép sân bóng rổ số một đến khán đài tầng hai, rồi từ lối ra khán đài đến sảnh cầu lông.
Có vài nhóm chơi bóng rổ trong phòng vào sáng sớm.
Lưu An Nhiên hơi sợ bị bóng nện trúng, nên nắm chặt tay Lương Nguyệt, bước nhanh về phía trước.
“Này, này, này cẩn thận!” “Làm sao có thể ném lệch như vậy?” Vài tiếng hét vang vọng vào tai hai người, Lương Nguyệt theo phản xạ kéo Lưu An Nhiên ra sau, giơ tay chặn trước mặt.
“Bộp!” Chỉ có tiếng bóng nên xuống sàn gần đó, Lương Nguyệt thả tay xuống, phát hiện một thân hình cao lớn đang lao về phía mình.
“Này!” Lương Nguyệt luống cuống đỡ lấy, tuy nhiên nam sinh quá nặng, cô sợ đè chết Lưu An Nhiên ở phía sau nên kéo cậu ta ngã sang một bên.
Thiếu niên phản ứng rất nhanh, gần như ngay lập tức điều chỉnh tư thế, ôm chặt Lương Nguyệt vào lòng.
Rất may có vài chiếc đệm mềm đặt gần đó nên hai người không bị thương.
Mùi thơm của bột giặt và mùi mồ hôi tяên người cậu ta xộc thẳng vào mũi Lương Nguyệt, mùi nội tiết tố nam nồng nặc đến mức khiến cô không khống chế được run lên.
Mấy nam sinh đang chơi bóng vội vàng chạy tới.
“Chúa ơi, Thần Nhất ổn chứ?
Có thể chặn bóng từ khoảng cách xa như vậy, rất ngầu nha, tôi còn tưởng cậu là Usain Bolt!” Chúc Thần Nhất đỡ Lương Nguyệt ngồi dậy, nhấc chân đá nhẹ vào bắp chân của cậu trai kia: “Hứa Dương, cậu lác mắt hay run tay?
Người ta đã tránh xa như vậy còn có thể ném bóng qua!” “Tớ...
khụ...” Hứa Dương mất tự nhiên ho khan mấy tiếng, sau đó nhìn sang Lương Nguyệt ở bên cạnh: “Người đẹp, có sao không?
Tôi chỉ muốn bắռ một phát xa ba điểm, vô tình dùng quá nhiều lực.” Lương Nguyệt lắc đầu, đỡ đệm đứng dậy.
Cô phủi bụi tяên người, không nói một lời tìm Lưu An Nhiên.
“Này người đẹp!” Hứa Dương muốn ngăn cô lại nói vài câu, nhưng Lương Nguyệt và Lưu An Nhiên lại vội vàng rời đi.
Chúc Thần Nhất huých cùi chỏ Hứa Dương: “Còn nhìn à?
Hiển nhiên là không muốn để ý đến cậu, đừng gây phiền toái cho người ta.” “Ơ...
Tớ chỉ định hỏi tên gì khoa nào thôi.” Hứa Dương bĩu môi, vẻ mặt tiếc nuối.
Chẳng ta cậu ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, đẩy Chúc Thần Nhất trở lại sân: “Nào, chúng ta tiếp tục!” Lương Nguyệt vẫn còn run rẩy.
Lưu An Nhiên nhận ra cô không ổn liền chạy đến máy bán hàng tự động mua cho cô một chai nước: “Nguyệt Nguyệt, cậu không sao chứ?
Có bị đau ở đâu không?” Lắc đầu bày tỏ mình không sao, Lương Nguyệt mở nước khoáng uống hết nửa chai.
Chàng trai đó...
Chúc Thần Nhất, người trong giấc mơ cũng cao cỡ này.
Khi cậu ta bảo vệ cô trong vòng tay, hơi ấm của cơ thể xuyên qua quần áo có thể cảm nhận được, bởi vì quá gần nên bộ ngực rắn chắc của cậu ta va vào ngực cô với một áp lực cực lớn, khiến cô không hiểu sao nhớ lại sự xâm chiếm mấy trận trong giấc mơ, cô mới hoảng sợ bỏ chạy.
Thậm chí còn không kịp nói cảm ơn, mặc dù cô có vẻ kiệm lời nhưng không có nghĩa là không biết phép tắc.
Chúc Thần Nhất, lần sau gặp lại nhất định phải cảm ơn cậu ta.
“Ưm...” Nắm chặt ɖương va^t.
cương đau của mình, Chúc Thần Nhất ngẩng đầu thở ra một hơi.
Cái tay này hôm nay đã vuốt tóc cô, hình như mùi thơm tяên tóc vẫn còn đó.
Lương Nguyệt không thay đổi nhiều so với ba năm trước, ngoại trừ việc cao và xinh đẹp hơn.
Có trời mới biết cậu đã phải


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡