Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

dũng cảm đến mức nào mới dám đối mặt, vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Yết hầu trượt lên xuống, Chúc Thần Nhất tưởng tượng dáng vẻ của cô trong tâm trí, bàn tay di chuyển lên xuống.
Thiếu niên mười tám tuổi có ham muốn tình dục mãnh liệt, đặc biệt là sau khi gặp lại Lương Nguyệt trong trường.
Mỗi đêm cậu đều mộng xuân về cô, sáng sớm thức dậy chăn nệm đều ướt.
May là đám bạn cùng phòng rất thích ngủ nướng, nên cậu mới có cơ hội bí mật tiêu hủy tinh dịch tяên vỏ chăn và ga trải giường.
Nghĩ đến cảm giác no đủ khi ôm cô, ɖương va^t.
của Chúc Thần Nhất càng cương lên.
Hôm nay cậu hiểu rõ thân hình có lồi có lõm của Lương Nguyệt dưới chiếc áo phông rộng thùng thình như thế nào.
“Ừm......” Dịch trong suốt tràn ra từ đỉnh, lúc này Chúc Thần Nhất cực kỳ hưng phấn.
Chỉ cần tưởng tượng cái miệng nhỏ nhắn của cô đang mút lấy côn t̸h̵ιt̸ của mình, đã khiến cậu suýt bắռ ra.
Cánh tay cường tráng di chuyển càng lúc càng nhanh, gân xanh tяên mu bàn tay nổi lên, giống như dục vọng bành trướng của cậu.
“Lương Nguyệt...” Cậu thì thầm tên cô, hy vọng có thể nhận được phản hồi từ cô.
“Cốc cốc cốc” Đột nhiên có người gõ cửa phòng vệ sinh, Chúc Thần Nhất không khống chế được cường độ, ngón cái chạm vào quy đầu nhạy cảm, lập tức xuất tinh, tinh dịch bắռ tung tóe khắp sàn nhà.
Hứa Dương ở ngoài cửa khẩn trương hét lên: “Thần Nhất, nhanh lên!
Tớ không nhịn nổi!” Chúc Thần Nhất bất đắc dĩ thở dài, nhanh chóng lấy ra một ít giấy vệ sinh dọn dẹp mớ hỗn độn.
Vừa đẩy hé cửa ra, Hứa Dương đã chen vào.
Hắn có cái mũi thính, sau khi khụt khịt, lộ ra một nụ cười thô bỉ: “Cậu nha, tư xuân à?” Chúc Thần Nhất thúc cùi chỏ vào người hắn, mở quạt thông gió: “Lo đi vệ sinh đi!” Hứa Dương nhanh chóng giải quyết vấn đề khẩn cấp rồi lao ra ngoài, nhảy lên lưng Chúc Thần Nhất, móc chặt cổ cậu.
“Mọi người mau tới đây!
Thần Nhất lén lút quay tay trong nhà vệ sinh!
Hôm nay chúng ta nhất định phải hỏi xem rốt cuộc cậu ta đang nghĩ đến cô gái nào!” --- Hôm nay học xong tiết tự chọn, Lương Nguyệt không có ý định đến thư viện, cô muốn quay lại ký túc xá thu dọn và giặt quần áo.
Phòng giặt nằm ở tầng một của mỗi tòa nhà, nhưng phải rời khỏi ký túc xá, đi vòng ra ngoài để vào bằng một lối đặc biệt.
Lương Nguyệt bước ra khỏi tòa nhà ký túc xá với một chậu quần áo cần giặt.
Dạo này cô không mơ thấy những thứ kỳ quái đó nên ngủ rất ngon, hôm nay đặc biệt tràn đầy sinh lực, quầng thâm dưới mắt cũng nhạt đi rất nhiều.
Cô thường để tóc dài buông xõa, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay gần như bị che khuất hoàn toàn khi cúi đầu đọc sách.
Vừa rồi, để lau sàn dễ dàng hơn, Lương Nguyệt buộc tóc đuôi ngựa, khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn lộ ra trước mắt người khác, khiến người qua đường thường xuyên phải ngoái đầu lại.
Chúc Thần Nhất đang đợi ở tầng dưới ký túc xá của cô để đưa tài liệu cho một đàn chị cùng câu lạc bộ, khi nhìn thấy cô, trong mắt cậu hiện lên một tia kinh ngạc.
Cậu muốn chào hỏi, nhưng Lương Nguyệt hiển nhiên không nhìn thấy, đi thẳng qua cậu.
Chúc Thần Nhất hơi không cam tâm, nhẹ giọng gọi cô một tiếng.
“Lương Nguyệt.” Tai Lương Nguyệt rất thính nên tự nhiên nghe được, liền quay đầu lại nhìn thấy Chúc Thần Nhất, ánh mắt lạnh lùng lại dịu đi, còn hơi nhếch môi.
“Bạn Chúc?
Lần


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡