Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

bạc sáng như chiếc thánh giá tяên tai hắn.
Thời trang đang thịnh hành này chủ yếu dựa vào khuôn mặt.
Nếu như có khuôn mặt xấu thì giống như những kẻ lừa đảo đi lang thang tяên đường, còn nếu như có khuôn mặt đẹp thì sẽ trở thành nam thần.
Chứng tỏ rằng Khương Minh Độ được thừa hưởng gen ưu tú từ cha hắn, ngoại hình của ông cha này có thể được gọi bằng một câu là nam thần kiêu ngạo nổi loạn Chỉ cần nhìn khuôn mặt và dáng người này, Văn Dao cảm thấy bản thân mình có thể chịu đựng được sự ngang ngược của hắn thêm một thời gian nữa.
“Đi thôi.” Văn Dao dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Khương Minh Độ.
Cô sợ lạnh nên khoác một chiếc khăn choàng mỏng, khi đi ngang qua Khương Minh Độ , tua treo ở góc khăn choàng cọ vào đầu gối của hắn, những chiếc lông vũ mềm mại dính vào da rất ngứa.
Đầu gối của Khương Minh Độ căng cứng, hắn ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ.
Nó giống như uống một ngụm trà búp Minh Tiền, với hương thơm ngọt ngào và hương vị vô tận.
Hắn mở miệng, nhưng khi vừa mới ngẩng đầu lên đã nhìn thấy tấm lưng nửa kín nửa hở của Văn Dao ẩn dưới khăn choàng, làn da trắng nõn và ẩm ướt như bạch ngọc, phần xương hóp sâu vào nơi được chiếc khăn che phủ, hắn không thể nhìn thấy toàn bộ.
Cảm giác mơ hồ và bị quyến rũ, ɭ*ή`g ngực của Khương Minh Độ nhất thời đập mạnh như trống, nói cũng không thể nói nên lời.
"Làm sao vậy?
Cậu còn đói bụng sao?" Văn Dao giữ cửa quay đầu hỏi.
Khương Minh Độ lúng túng đứng dậy, ngẩng đầu lên mà không nhìn, đi lướt ngang qua Văn Dao và đi ra bên ngoài.
Mặt trời đã lặn, ánh đèn lờ mờ bên ngoài, nhờ vậy mà giúp che đi vẻ ửng hồng không tự nhiên xuất hiện tяên khuôn mặt hắn.
Văn Dao hoàn toàn không để ý, chỉ cho rằng đứa nhỏ này còn đang khó chịu, cô muốn lái xe nên không mang giày cao gót, Khương Minh Độ cũng không cần cô hỏi liền tự giác lên xe, lần này hắn có tiến bộ là không còn đóng sầm cửa lại nữa.
Khương Minh Độ vô cùng im lặng mà ngồi ở ghế sau, trong đầu hắn không ngừng diễn lại bóng lưng mà khi nãy hắn vừa nhìn thấy, hắn chỉ cảm thấy đầu óc của mình rất rối bời, còn hỗn độn hơn cả lúc bị cô cưỡng ép đến đây.
Khương Minh Độ hít một hơi thật sâu, hắn cảm thấy hương thơm ngọt ngào mà mình vừa ngửi thấy lúc nãy càng nồng hơn, hắn nhận ra rằng đó có thể là mùi nước hoa của Văn Dao.
Mùi hương của cô ấy ...
“Khụ khụ khụ!” Hàng ghế sau truyền đến một cơn ho lớn, Văn Dao đạp phanh, quay đầu lại nhìn Khương Minh Độ đang cúi đầu, “Cậu bị sặc gió à?” Cô tùy tiện lấy từ trong tủ ra một chai nước, rồi đưa nó cho hàng ghế phía sau: “Uống nước đi.” Khương Minh Độ nín thở, trong ánh đèn xe, hắn nhìn thấy cổ tay trắng như kem, gầy và nhỏ, kinh mạch màu tím xanh thoát ẩn thoát hiện, giống như một tác phẩm nghệ thuật được chạm khắc từ ngọc bích, mỏng manh nhưng lại vô cùng đẹp đẽ.
Lẽ ra hắn nên từ chối, nhưng hắn lại với tay nhận lấy chai nước.
Nước chảy qua cổ họng đang khát khô của hắn, nhưng ngọn lửa bên trong lại càng ngày càng nóng, Khương Minh Độ một hơi uống cạn sạch hết nửa chai nước, sắc mặt càng u ám hơn.
“Khương Minh Độ, cậu không phải không được chứ?” Lời chế nhạo ác ý đó lại vang lên trong đầu, Khương Minh Độ nắm chặt cái chai và bóp cho đến khi nó kêu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡