Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

răng rắc.
Không phải là hắn không được, mà là do hắn không hề có hứng thú với những người đó.
Sự bùng nổ nội tiết tố của lứa tuổi thiếu niên hầu như không được bộc lộ ở bên trong hắn cho đến tận bây giờ.
Cho đến tận bây giờ, hắn mới phát hiện ra rằng, hắn thật sự cũng không tệ.
Ánh mắt của Khương Minh Độ không thể rời khỏi phía trước, hắn nghiêng người ngồi ở phía sau Văn Dao, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt của cô.
Cô để một kiểu tóc đơn giản, những sợi tóc nhỏ rơi xuống khuôn mặt, lộ ra một chút dịu dàng.
Cổ thiên nga thon dài thanh lịch, tяên vai chỉ có hai sợi dây áo mỏng manh, bờ vai cô thon thả lộ ra cánh tay trắng nõn.
Đèn đường vừa sáng vừa mờ, cho đến khi không còn chút ánh sáng nào, hắn nhìn cánh tay cô không chớp mắt, nhẹ nhàng và mềm mại, khiến hắn không khỏi tưởng tượng những chỗ vải che đó có phải cũng là ...
Khuôn mặt của Khương Minh Độ hơi sựng lại, cảm thấy khó chịu nên đổi tư thế ngồi.
Hắn khom người lại, cúi đầu xuống, chống tay lên đầu gối và thở dốc, cố gắng kìm nén phản ứng không tự nhiên của cơ thể, nhưng trong lòng lại vô cùng khó chịu.
Người phụ nữ này có độc phải không?
Hay dô hôm nay hắn bị kích thích quá nên mới dễ suy nghĩ lung tung?
Văn Dao dừng xe sau đó bước xuống, người ngồi ở ghế sau vẫn không có chút động tĩnh gì, cô đi vòng qua gõ cửa sổ, "Thiếu gia, cậu không phải đang đói sao?
Sao vẫn ngồi trong đó?” Cửa xe nhẹ đóng lại, bắp chân mềm mại của cô giẫm lên mặt đất, Văn Dao lùi lại, bắt gặp ánh mắt của Khương Minh Độ đang ngồi ở trong xe.
Trong xe không có đèn, nhưng cô cảm giác ánh mắt sáng rực của Khương Minh Độ đang nhìn cô, giống như một con sói hoang dưới ánh trăng bước ra trong rừng rậm, đang nhìn chằm chằm vào con mồi mà nó đã chọn.
Văn Dao chỉ cảm thấy sau lưng áo hơi lạnh, còn chưa kịp tránh ra, Khương Minh Độ đã nhanh chóng bước xuống xe, đứng trước mặt cô khoảng 20cm, sau đó trầm giọng nói: “Đi thôi." Khoảng cách quá gần, Ánh nắng trong lành và cơ thể đang nóng rực lên của Khương Minh Độ cùng làn gió biển bao quanh lấy hắn, dập thẳng vào người hắn.
Giống như một cái ôm ngắn ngủi nhưng lại rất ấm áp.
Văn Dao xoay người, lặng lẽ hít một hơi thật sâu.
Không hổ danh là con trai của anh, mặc dù vẫn là trẻ vị thành niên, nhưng sau này chắc chắn sẽ là một tai họa.
Bữa cơm diễn ra vô cùng yên lặng, Khương Minh Độ ăn cơm không nói lấy một lời, Văn Dao lại gọi thêm hai món, cô thật lòng rất hâm mộ sức ăn của hắn.
Cô ăn như vậy không được, buổi tối mà ăn nhiều như vậy, không tăng cân chính là ma.
Tяên đường trở về, Văn Dao hỏi Khương Minh Độ có muốn đi dạo không.
“Không đi.” Khương thiếu gia cự tuyệt cô.
Văn Dao cũng không ép buộc hắn, vị thiếu gia này hôm nay cũng đã đủ phối hợp rồi.
Cô cho Khương Minh Độ thời gian riêng tư, còn bản thân mình thì đi bộ từ căn biệt thự sang bờ biển phía bên kia.
Trăng sáng như gương, sóng vỗ tạo thành một lớp màn bạc.
Văn Dao xách đôi giày tяên tay, giẫm chân tяên cát mềm, cảm thấy tâm trạng rất thoải mái.
Cô lớn lên ở một khu vực gần vùng núi, trước khi học đại học cô chỉ đi qua trung tâm của thành phố, cô chọn học ở thành phố A vì nơi đây gần biển.
Sau này cô có thể


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡