Hôn Nhân Ép Buộc
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

xin được tới bên tôi hỏi nghi phạm.” Thẩm phán nhíu mày, giơ tay ngăn lại “Luật sư bên kiện tiếp tục hỏi.” Luật sư khẽ cười nhếch mép, tiếp tục hỏi nhân chứng “Ông có nhớ khi mình tới thì cô bé ấy đang ở tɾong tình trạng như thế nào không?” Luật sư bên Thời Tống bị chặn họng, nén giận ngồi xuống.
Thời Tống quay sang, gương mặt căng thẳng hỏi anh ấy “Có chuyện gì vậy luật sư?” Sắc mặt anh ấy cũng căng thẳng không kém, hàng mày nhíu chặt “Có lẽ chúng ta tɾúng bẫy rồi, bây giờ chỉ mong nhân chứng đừng nói ra những lời có lợi cho bên kia.” “Với lại, dường như bên tòa án cũng ngã về phía bị đơn hơn.” Thời Tống ngạc nhiên “Cái gì, vậy chúng ta phải làm sao?” Luật sư an ủi ông “Chúng ta vẫn còn hai lá bài chủ chốt.” Lúc này ở trên bục, ông chú đã bắt đầu khai ra.
“Khi tôi đến tôi chỉ nhìn thấy, Ưu Ưu đang nằm trên mặt đất, không có quần áo, trên người thì dính máụ” Luật sư nhướng mày hỏi “Chỉ có như vậy thôi.” Ông chú ấp úng gật đầu đáp “Đúng… đúng, tôi chỉ thấy được nhiêu đó thôi.” Luật sư gật đầu, nói “Cảm ơn ông, tôi đã hỏi xong.” Sau đó ông ta quay về phía thẩm phán, nói rõ ràng từng chữ “Xin thưa thẩm phán, the0 lời của nhân chứng kể lại thì tôi phân tích như thế này.” “Nhân chứng không hề nhìn thấy cảnh tượng thân chủ của tôi xâm hại tình du͙c nạn nhân, có thể thân chủ của tôi đang đi vệ sinh gần đó rồi nghe thấy tiếng hét nên chạy lại, quần áo lộn xộn là chuyện bình thường.” “Như vậy không thể kết luận tội cho thân chủ của tôi chỉ với những bằng chứng này được.” Thẩm phán gật gù đồng ý, ông nhìn về phía luật sư bên Thời Tống hỏi “Bên kiện có gì muốn phản bác không.” Luật sư đứng dậy, đáp “Xin thưa thẩm phán chúng tôi không có nhưng chúng tôi có bằng chứng khác.” Thẩm phán gật đầu bảo “Trình lên đây.” Một tệp hồ sơ được trình lên, ở bên dưới luật sư lớn tiếng nói “Đây là giấy xét nghiệm AND, tɾong giấy đã xác nhận có rấtnhiều AND móng tay của bên bị kiện trên cơ thể nạn nhân.” Thẩm phán xem xong liền hỏi bên bị kiện.
Luật sư bên Thương Dận bình tĩnh đứng lên, đặt câu hỏi với bên kiện “Xin hỏi, bên cậu có giấy xác nhận ADN của thân chủ tôi ở bên tɾong cơ thể nạn nhân không?” "Ví dụ như là tinh trùng hay dịch tiết." Thương Dận ngồi bên dưới nghe câu nói cuối cùng của luật sư bên mình, khóe môi bất giác cong lên.
Dù lúc đó hắn mất trí nhưng vẫn biết bản thân nên tránh chuyện gì.
Hắn đã mang bao cao su, tất nhiên sẽ không bắn vào tɾong.
Trong tòa án chỉ vang lên những tiếng tra hỏi dõng dạc của luật sư bên Thương Dận.
“Giấy xét nghiệm này không hề đủ căn cứ để kết luận, có thể lúc thân chủ tôi chạy tới giơ hai tay ra muốn đỡ nạn nhân dậy nên vô tình lưu lại ADN móng tay trên cơ thể nạn nhân thì sao.” Thẩm phán gật gù, quay về phía luật sư bên kiện hỏi “Bên kiện có gì phản bác không?” Luật sư bên Thời Tống cứng họng, bên dưới lập tức vang lên những tiếng xôn xao.
Thời Tống lắc tay anh ấy, gấp gáp nói “Luật sư, sao cậu không nói gì?” Luật sư mím môi, nghiến răng nói nhỏ với ông “Chúng ta thua rồi.” Boong… Tiếng đập búa vang lên, thẩm phán đứng dậy, thông báo “Phiên tòa sơ thẩm kết thúc, bác bỏ đơn kiện của công dân Thời Tống, bởi vì


⬅ Trước Tiếp ➡