Chương 11
không đủ bằng chứng thuyết phục̶.” Mọi người lục đục rời khỏi tòa án.
Luật sư động viên Thời Tống “Chú đừng lo, chúng ta vẫn còn một phiên tòa cuối cùng.” Nhưng sau khi nói xong, gương mặt anh ấy bỗng trở nên nghiêm trọng “Con gái của chú là bằng chứng cuối cùng.” “Chỉ cần cô bé khỏe lại, đích thân đứng trước phiên tòa kể hết lại mọi chuyện thì có lẽ chúng ta sẽ có cơ hội chiến thắng.” Thời Tống cảm thấy tuyệt vọng, ông ôm lấy mặt ngồi xổm xuống đất, che giấu những giọt nước mắt của bản thân.
Lúc này chiếc xe của nhà họ Thương chạy ngang qua, cửa sổ được hạ xuống, bọn họ nhìn thấy nụ cười thách thức trên môi Thuong Dận.
Đôi mắt hắn cong lên, tuy đang cười nhưng nụ cười rấtkỳ lạ, rấtđáng sợ.
Lục Thanh Diễn tiến lên hỏi luật sư “Nếu Thời Ưu không tỉnh dậy kịp phiên tòa cuối cùng thì sao?” Luật sư bỗng nhiên thở dài nói “Thì chúng ta sẽ thua kiện.” Lục Thanh Diễn nhăn mày, hỏi “Chỉ còn dựa vào cô bé thôi sao?” Luật sư gật đầu “Đúng vậy.” Khi quay trở về bệnh viện, Thời Tống ngồi cạnh giường bệnh, nắm chặt lấy tay con gái, đau khổ nói “Ưu Ưu là cha vô dụng͟͟, không thể đòi lại công bằng cho con.” “Con hãy mau chóng tỉnh lại, cùng cha tìm lại công lý có được không?
Cha sắp sụp đổ rồi, sắp không chống cự được nữa.” Cửa phòng bệnh bỗng nhiên bị mở ra, sau lưng ông vang lên một giọng nói "Ông Thời, ông đã suy nghĩ tới đâu rồi, có đồng ý điều kiện của tôi không.” Thời Tống quay lại thì nhìn thấy người vừa bước vào chính là cha của Thương Dận.
Ông lập tức đứng dậy, nghiến răng nói lớn vào mặt ông ta “Ai cho mày tới đây, cút ra ngoài cho tao.” Ông Thương mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía Thời Ưu đang nằm trên giường bệnh nói “Chắc ông không muốn gây náo loạn ở phòng bệnh của con gái mình đúng chứ.” Thời Tống giật mình, quay đầu lại nhìn con gái.
Ông Thương nói “Chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?” Thời Tống lập tức hạ giọng đáp “Tao không chuyện gì muốn nói với mày.” Ông Thương nhíu mày, giọng nói lạnh lẽo cực độ “Ông vẫn quyết định sẽ không chấp nhận điều kiện của tôi đúng không.” Thời Tống giận dữ, đôi mắt chứa đầy phẩn uất “Tôi sẽ không bao giờ tha cho người hại con gái mình đến khi hắn phải ngồi tù.” Ông chỉ tay vào mặt ông Thương, ngằn từng chữ “Con trai ông nhất định sẽ phải ngồi tù mọt gông.” Cả người ông Thương toát ra hơi thở lạnh lẽo, đôi mắt không có độ ấm nhìn chằm chằm vào Thời Tống, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười kinh bỉ “Vậy tôi sẽ chờ xem phiên tòa cuối cùng này.” Cửa phòng đóng lại, không khí trở lại yên tĩnh.
Thời Tống mệt mỏi ngồi xuống ghế, dùng tay tay vò lấy tóc.
Ở bên ngoài, ông Thương trở lại xe, nét mặt hơi giản ra nói với Thương Dận đang ngồi bên cạnh “Ông ta không chịu ra khỏi phòng.” Thương Dận không đáp, hắn bỗng nhiên mở cửa bước xuống xe.
Ông Thương giật mình hỏi “Con làm gì vậy.” Thương Dận khẽ cười, hai tay đút vào túi quần đáp “Đêm nay tôi nhất định phải gặp được đồ chơi của mình.” Nói xong hắn liền quay đầu bước đi vào tɾong bệnh viện.
“Thôi tùy ý nó, cứ để nó làm chuyện mình thích đi.” Ông Thương thở dài ra lệnh cho tài xế lái xe trở về.
Đêm khuya, ở bệnh viện vẫn có y tá và người nhà của bệnh nhân đi tới đi lui trên hành lang.
“Cốc… cốc…” Bỗng nhiên cửa