Hôn Nhân Ép Buộc
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

phòng bị gõ hai cái.
Thời Tống dụi mắt tỉnh dậy, đi đến mở cửa.
Trước mặt là một y tá, đang mang khẩu trang, cô ấy nói “Bác sĩ gọi anh tới văn phòng để nói về một số tình hình của bệnh nhân.” Thời Tống lập tức tỉnh táo hơn, ông gật đầu quay vào tɾong nhìn con gái rồi bước ra khỏi cửa.
Sau ông ấy cùng y tá rời đi thì có một bóng người liền xuấthiện ở trước cửa phòng.
Bàn tay đầy gân guốc vươn ra nắm lấy tay nắm cửa rồi mở cửa ra và đi vào tɾong.
Khẩu trang được tháo xuống, gương mặt của Thương Dận hiện ra.
Đôi mắt của Thương Dận lập tức dừng trên người cô bé đang nằm trên giường bệnh.
Hắn đi tới, cả người đứng sát vào giường bệnh, từ trên cao nhìn xuống gương mặt bị lớp mặt nạ oxi che đi một nửa của Thời Ưụ Giọng nói của hắn bỗng nhiên vang lên “Thời Ưu… em tên Thời Ưu sao?” Hắn giơ tay ra chạm nhẹ vào trán cô bé, tiếp tục nói “Em đã là người của tôi, thì cả đời này phải thuộc về tôi có biết không?” “Em không được để cho bất kỳ ai chạm vào mình, nếu không tôi sẽ giết cả bọn họ và giết cả em.” Lời nói của hắn rấtđáng sợ nhưng gương mặt lại bình tĩnh đến vô cùng.
Bàn tay đang đặt trên trán cô bé dần dần di chuyển xuống, lướt qua cần cổ nhỏ bé, rồi đến bộ ngực chưa phát triển, bụng nhỏ mềm mại, đến cuối cùng là dừng lại ở hai chân cô bé.
Đôi mắt Thương Dận lóe lên những tia sáng kỳ lạ.
Bước chân hắn di chuyển tới thân dưới của cô bé.
Chăn đang đắp trên người Thời Ưu bị xốc lên, hai chân lộ ra bên ngoài.
Ánh mắt của hắn dán vào lưng quần của cô bé, tay lại giơ ra nắm lấy lưng quần kéo tụt xuống dưới.
Nơi tư mật của Thời Ưu đang bị băng một lớp gạc trắng nhưng vẫn không thể cản trở bàn tay của Thương Dận luồn vào tɾong.
Những ngón tay của nắm sò mó lên tiểu huyệt của cô bé, đầu hạ thấp, hai mắt nhìn thẳng vào nơi đó.
Trên môi bỗng nhiên xuấthiện nụ cười “Tôi vẫn nhớ cảm giác khi được đút dương vật vào đây.” Hắn nhìn gương mặt ngủ say của Thời Ưu, khẽ cười nói “Rất tuyệt vời, tôi rấtthích em.” Chưa bao giờ trên mặt Thương Dận xuấthiện nụ cười như thế này.
Một nụ cười vui vẻ thật sự không hề giả tạo.
“Bác sĩ đâu?” Khi bước vào văn phòng, Thời Tống không nhìn thấy bác sĩ ở đây liền quay đầu hỏi ý tá.
Nhưng khi ông ấy quay đầu lại thì sau lưng mình đã không có ai.
Ông không biết chuyện gì đang xảy ra, mày nhíu lại, bước chân rời khỏi đây.
Khi đi ra ngoài ông mới phát hiện mình không biết đường, khi nãy chỉ đi the0 y tá nên không để ý.
Vì vậy ông phải đi hỏi đường, lanh quanh khoảng 15 phút thì mới tìm được khu của mình.
Tít… tít… Điện thoại tɾong túi quần bỗng nhiên vang lên, Thương Dận không bắt máy, qua một lúc nó tự động tắt đi.
Hắn sờ lên gương mặt của Thời Ưu, nhẹ giọng nói “Mong sẽ sớm gặp lại em, đồ chơi của tôi.” Dứt lời hắn cúi đầu đặt lên trán cô bé một nụ hôn nhẹ.
Khi Thời Tống vừa quẹo qua con đường trở về phòng bệnh thì đột nhiên đụng phải một người.
"Xin lỗi." Ông lập tức nói xin lỗi, chàng trai mang khẩu trang lắc đầu rồi rời đi.
Thời Tống nhìn the0 bóng lưng của hắn, cảm thấy rấtquen thuộc nhưng không nhớ rõ bọn họ đã gặp nhau lần nào không.
Khi ông đi tới phòng


⬅ Trước Tiếp ➡