Chương 13
bệnh của con gái thì phát hiện cánh cửa đã bị mở ra, ngay lập tức sự sợ hãi trào dâng lên chiếm lấy trái tim ông.
"Ưu Ưụ." Ông chạy vào tɾong, gọi tên con gái.
Khi thấy cô bé vẫn đang nằm trên giường bệnh thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó ông nhìn thấy thì thấy chăn đắp trên người cô bé có chút lộn xộn nhưng ông không để ý lắm.
Chắc là do trước đó ông đã đụng vào.
Khi Thương Dận trở về nhà thì thấy ông Thương đang ngồi trên sô pha đợi mình.
"Có thành công không?" Nghe lời cha hỏi, Thương Dận nhớ tới Thời Ưu, khóe môi bất giác cong lên, nụ cười vui vẻ ấy lại xuấthiện.
"Có vẻ con rấtthích cô bé ấy." Nhìn thấy nụ cười trên mặt con trai, ông Thương ngạc nhiên hỏi "Con vui đến như vậy sao?" "Thích con bé đó đến như vậy à?" Thương Dận không dừng chân, hắn đi thẳng lên cầu thang, chỉ để lại một câu trả lời "Đúng vậy." Ở bệnh viện, sau khi Thời Tống trở về được vài phút, máy đo nhịp tim bỗng kêu lớn.
"Ưu Ưụ...
Ưu Ưu, bác sĩ...
bác sĩ ơi, con tôi, con gái tôi." Ông hoảng sợ chạy đi gọi bác sĩ.
Thời Ưu được cấp cứu ngay tại chỗ, mặt nạ oxi bị tháo xuống, thay bằng máy bơm oxi bằng tay.
Bác sĩ đang dùng sức ấn ma͙nh lên lồng ngực cô bé.
"Ưu Ưu đừng bỏ cha lại...
hụ..
hụ" Thời Tống bị đẩy ra ngoài ông, ông dán vào cửa phòng, thông qua tấm kính nhìn vào bên tɾong.
Ở bên tɾong tiếng nói ra lệnh của bác sĩ dõng dạc vang lên "Lên 150..." Máy kích đïện dán chặt lên ngực cô bé, cơ thể Thời Ưu bị máy kích đïện hút lên một khoảng rồi lại rơi xuống.
"Lên 200..." Âm thanh kích đïện liên tục vang lên tɾong căn phòng.
Trên máy đo nhịp tim hiện lên hai đường thẳng đứng, âm thanh tít tít kéo dài, nghe vô cùng chói tai.
Bác sĩ bỏ máy kích đïện tɾong tay xuống, nâng tay nhìn đồng hồ, thông báo "Bệnh nhân đã mất lúc..." Tít tít...
Bỗng nhiên âm thanh thay đổi, khiến cho tất cả các bác sĩ và y tá điều bất ngờ.
Trên màn hình của máy đo nhịp tim bắt đầu xuấthiện những con dốc, lên xuống lên xuống.
Mí mắt của cô bé trên giường run rẩy một lúc rồi từ từ mở ra.
Cốc..
cốc...
Cửa phòng vang lên tiếng gõ, Thời Tống đi đến mở cửa ra.
Khi thấy người bên ngoài là Lục Thanh Diễn, trên mặt ông lập tức xuấthiện nụ cười.
"Cậu cảnh sát." Ông nhìn ra sau thì thấy luật sư giúp mình cũng có đến.
"Cậu luật sư cũng đến à." Lục Thanh Diễn đưa quà tɾong tay cho Thời Tống và nói "Tôi nhận được tin là cô bé đã tỉnh lại, cho nên hôm nay mới đến thăm, sẵn tiện hỏi một vài chuyện lấy bằng chứng cho phiên tòa cuối cùng." Thời Tống gật đầu, ngại ngùng nhận lấy quà rồi né qua một bên cho hai người họ đi vào.
Vừa bước vào tɾong, Lục Thanh Diễn đã nhìn thấy Thời Ưu đang ngồi dựa lưng trên giường, mặt cô bé cúi xuống, cả người im lặng không nói gì.
Thời Tống gọi tên con gái rồi giới thiệu hai người họ "Đây là cảnh sát và luật sư đã giúp chúng ta, con hãy cảm ơn họ một tiếng." Nghe tiếng cha gọi, Thời Ưu từ từ ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt không có sức sống.
Cô bé vừa tỉnh lại được hai ngày, vẫn chưa nhận thức được bản thân đã xảy ra chuyện gì, luôn im lặng ngồi trên giường, rấtít khi nói chuyện.
Chỉ khi nào Thời Tống bảo thì mới lên tiếng.
"Cảm ơn..." Lục Thanh Diễn tiến về phía