Hôn Nhân Ép Buộc
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

cô bé, quan tâm hỏi "Em đã khỏe hơn chưa?" Khi anh vừa dừng chân trước giường, Thời Ưu bỗng nhiên bày ra gương mặt sợ hãi, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Diễn.
Cô bé cố gắng vào lùi tɾong, cố gắng cách xa anh ra, dây truyền nước biển trên tay bị kéo căng rồi làm cho giá đỡ ngã xuống.
"Cẩn thận." Lục Thanh Diễn nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy giá đỡ, đồng thời lùi về phía sau vào bước.
"Ưu Ưụ.." Thời Tống hoảng hốt chạy tới, ôm lấy con gái vào lòng "Con đừng sợ, có cha ở đây, cha sẽ bảo vệ con." Cả người Thời Ưu run rẩy dữ dội, mặt chôn tɾong lòng cha mình không dám nhìn xung quanh.
Chỗ truyền nước biển đã rỉ máụ Luật sư nhìn trạng thái của cô bất giác nói "Bộ dạng này thì làm sao có thể ra tòa được." Lục Thanh Diễn đáp "Cô bé mới tỉnh lại, chắc còn hoảng sợ, từ bây giờ tới ngày xét xử còn một tuần, cô bé sẽ có thời gian thích nghi." Sau đó anh quay sang nói với Thời Tống "Chú Tống, chú phải nói chuyện nhiều với cô bé, cô bé bắt buộc phải biết được mình vừa chảy ra chuyện gì và tầm quan trọng của nó." "Phiên tòa phúc thẩm là cơ hội cuối cùng của hai người." Thời Tống gật đầu đáp "Tôi hiểu rồi, cảm ơn các cậụ" Hai người bọn họ rời đi, Thời Tống ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường nói chuyện với con gái "Ưu Ưu cha có chuyện cần làm rõ với con." Thời Ưu ngồi im trên giường, mặt cúi xuống, từng ngón tay đang đặt trên chăn đều run rẩy.
"Con có nhớ vào ngày hôm đó, khi mình đang đi học về đã gặp phải chuyện gì không?" Qua một lúc lâu, cả căn phòng yên tĩnh vẫn không thấy câu trả lời của Thời Ưu, chỉ có tiếng hít thở của cô bé càng ngày càng nặng̝ nề.
Thời Tống cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi "Người đàn ông đó đã làm gì với con...
con có nhớ rõ không?" Khi ông vừa dứt lời cô gái trên giường bỗng nhiên run rẫy dữ dội, mất khống chế la lên "Con không nhớ...
con không nhớ gì hết, cha đừng hỏi con nữa mà, hụ..
hụ.." Phản ứng của cô bé rấtma͙nh, hai tay ôm đầu liên tục la hét vùng vẫy.
Thời Tổng hoảng sợ, ông lập tức đứng dậy vội vã ôm lấy cô bé, miệng liên tục nói "Cha không hỏi nữa...
cha không hỏi nữa." Qua một lúc cô bé từ từ yên tĩnh lại, không còn phản ứng ma͙nh mẽ như lúc đầụ Trên mặt Thời Tống hiện lên sự đau đớn, nước mắt lặng lẽ chảy xuống thành hai hàng.
"Đại não của cô bé đang kháng cự lại những chuyện đã xảy ra tɾong quá khứ và không muốn nhớ tới nó nữa." Bác sĩ tâm lý giải bài lí do Thời Ưu có những biểu hiện như vậy.
Luật sư lập tức lo lắng nói "Như vậy không thể được, đợi đến khi ra tòa, cô bé chính là người phải kể lại hết mọi chuyện đã xảy ra với ngày hôm đó, như vậy thì mới có thể buộc tội người đã hại mình." Lục Thanh Diễn ngồi yên suy nghĩ, sau đó anh bỗng nhiên nói với Thời Tống "Chú Thời, có thể để cho tôi vào tɾong nói chuyện với cô bé được không?" Ban đầu Thời Tống có vẻ không đồng ý nhưng anh lại nói "Yên tâm, tôi nghĩ mình có thể giúp cô bé suy nghĩ thông suốt." Cuối cùng ông cũng thở dài gật đầu đồng ý.
"Cạch..." Cửa phòng lại mở ra nhưng chỉ có một mình Lục Thanh Diễn bước vào tɾong.
Thời Tống và luật sư đứng bên ngoài quan sát cuộc trò chuyện của hai


⬅ Trước Tiếp ➡