Hôn Nhân Ép Buộc
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

người qua cánh cửa kính tɾong suốt.
Thời Ưu đã đỡ sợ người lạ hơn trước, hơn nữa cô bé biết chàng trai trước mắt sẽ không hại mình.
Lục Thanh Diễn ngồi xuống cái ghế cạnh giường bệnh của cô, đầu tiên là nở nụ cười dễ gần, bắt chuyện "Em tên Thời Ưu có phải không?" Thời Ưu cảnh giác gật đầu, mắt vẫn cúi xuống không dám nhìn thẳng vào anh.
Khoảng 15 phút saụ Cửa phòng lần nữa bị mở ra, Lục Thanh Diễn bước ra ngoài.
Luật sư lập tức tiến lên hỏi "Sao rồi?" Tuy cả quá trình hai người họ đều nhìn thấy nhưng do phòng bệnh cách âm nên không thể nghe được gì.
Trên môi Lục Thanh Diễn là nụ cười điềm đạm, anh đứng nép qua một bên để cho hai người họ đi vào, và nói "Mọi người vào nói chuyện với cô bé xem." Khi Thời Tống đi vào thì nhìn thấy con gái mình đã ngẩng đầu lên, không còn cúi xuống như trước đó nữa, quan trọng hơn là trên môi cô bé đã xuấthiện nụ cười.
Thấy bọn họ vào, cô bé lập tức gọi "Cha...
anh luật sư." Thời Tống bất ngờ và xúc động đến mức không nói nên lời, khóe mắt ông đỏ lên chạy về phía cô bé.
"Ưu Ưụ.." Thời Ưu ngẩng đầu nhìn ông, nói từng chữ rõ ràng "Anh Thanh Diễn đã kể cho con nghe rồi, cảm ơn cha đã không bỏ rơi con, cũng cảm ơn anh Thanh Diễn và anh Luật sư và những giúp đã giúp đỡ em." Cậu luật sư vô cùng bất ngờ với sự thay đổi của Thời Ưu, cậu tò mò không biết tɾong 15 phút ấy, Lục Thanh Diễn đã nói những gì với Thời Ưu mà có thể khiến cô bé trở lại bình thường.
Cậu ta quay sang hỏi Lục Thanh Diễn "Anh đã nói với cô bé những gì vậy?" Lục Thanh Diễn mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía Thời Ưu, anh đang nhìn nụ cười tươi sáng trên mặt cô bé "Tôi kể cho cô bé nghe, tɾong lúc cô bé hôn mê, đã có biết bao nhiêu người lên tiếng để ủng hộ cô bé." "Và cha cô bé đã đâύ tranh như thế nào để tìm lại công bằng." "Cô bé là một đứa trẻ hiểu chuyện, chỉ cần có người dạy dỗ một chút thì sẽ hiểu thôi." Chuyện buồn vừa qua thì một chuyện buồn lại kéo tới.
"Ông Thời, ngày mai là hạn cuối đóng viện phí, nếu ông còn chưa thanh toán thì chúng tôi buộc phải đưa con gái của ông rời khỏi bệnh viện." Thời Tống nghe xong liền hoảng hốt kêu lên "Đừng mà...
đừng làm vậy với con bé, tôi sẽ cố gắng, ngày mai chắc chắn sẽ đóng đủ viện phí." Nhân viên y tế cũng không nói nữa, quay người rời đi.
Thời Tống trở về phòng bệnh, bước chân không có lực, bả vai kiên ℭường đã rủ xuống.
Khi đến phòng bệnh của con gái, ông không dám bước vào tɾong, sợ Thời Ưu sẽ phát hiện.
Ông ngồi ở ghế chờ bên ngoài, gương mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi.
Trước đó ông còn hi vọng, phiên tòa đầu tiên sẽ có thể kết tội được gia đình đó và ông sẽ có được khoản tiền bồi thường để đóng viện phí cho con gái.
Nhưng không ngờ, phiên tòa ấy bọn họ đã thất bại.
Thời Tống không để bản thân chìm tɾong tuyệt vọng mãi, ông còn cô gái.
Ông là điểm tựa duy nhất trên đời này của con gái.
Ông không thể gục ngã lúc này được.
Thời Tống lấy đïện thoại tɾong túi quần ra, ông vào danh bạ, trên màn hình là số đïện thoại có tên anh cảnh sát.
Chiếc đïện thoại lỗi thời ở tɾong tay ông đang run lên, sau một hồi suy nghĩ, ông cuối cùng cũng ấn vào


⬅ Trước Tiếp ➡