⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Minh Dã bước lên trước một bước, ánh mắt trực tiếp rơi xuống người Lê Bắc Niệm, hỏi:
"Cô chính là con gái nuôi Trì Đại Lực a?"
"Các anh tìm tôi, có chuyện gì không?" Lê Bắc Niệm nhìn anh, trong lòng âm thầm cảnh giác,
"Tôi hình như không quen biết anh."
"Lê tiểu thư, cô không biết tôi rất bình thường, nhưng chuyện cô khinh bạc thủ trưởng chúng tôi là sự thật."
Cố Minh Dã vừa nói vừa lấy ra giấy tờ chuyên dụng có kí hiệu quân đôi trên đó có ba chữ to nổi bật:
LỆNH TRUY NÃ
Anh đem tờ giấy mở ra đưa đến trước mắt cô nói:
“Thủ trưởng quân đội đồng chí Mục Tây Thần bị một cô gái độ tuổi tầm mười tám khinh bạc, tra ra, cô gái này tên Lê Bắc Niệm, xâm phạm nghiêm trọng linh hồn to lớn của Thủ trưởng, còn thuận tay lấy quần áo của Thủ trưởng, hành vi phạm tội nghiệm trọng, đặc biệt phát lệnh truy nã."
Đồng chí Mục Tây Thần?
Lê Bắc Niệm thầm đọc lại cái tên này, mặt mày trầm xuống.
【 "Cô sẽ không phải vẫn nghĩ người đêm hôm đó Đông Lâm ca a?" 】
Trước khi chết, thanh âm mềm mại của Lâm Khả Nhu vẫn còn văng vẳng bên tai.
【 "Đông Lâm ca sở dĩ không động vào cô, là bởi vì người anh ấy yêu là tôi, chỉ là tôi thật không nghĩ tới, cô sẽ đói khát đến mức chưa cưới đã vượt qua giới hạn lại không cẩn thận để dính bầu..." 】
【 "Cô luôn miệng nói yêu Đông Lâm ca, đây là biểu hiện yêu anh ấy của cô sao?" 】
【 "Mục Tây Thần nếu như anh ta biết cô lưu lại huyết mạch của anh ta, anh ta sẽ phản ứng như thế nào nhỉ?" 】
Là hắn, Mục Tây Thần, là Mục Tây Thần…
Đời trước cô từng nghe qua, người đàn ông độc lai độc vãng, thanh danh bại hoại.
Là người đầu tiên trong nước làm chức Thiếu tướng khi tuổi còn trẻ như vậy, nhưng bản thân anh lại không coi trọng tiền đồ của chính mình, không hiểu vì lý do gì xuất ngũ rất sớm.
Nguyên nhân cụ thể Lê Bắc Niệm không biết, nhưng cô nhớ kĩ nhất một điều về anh ở đời trước, Mục Tây Thần là phạm nhân bị xử tử hình.
Mục Tây Thần chết, khiến cho tất cả mọi người đều thổn thức.
Ai có thể nghĩ đến, một thanh niên trẻ tuổi tiền đồ như gấm, Thiếu Tướng nổi danh, cuối cùng lạc lối, chết dưỡi họng súng quốc gia?
Vốn Lê Bắc Niệm chưa từng gặp qua vị em chồng này đã vì cái chết của anh mà đồng tình, lại không ngờ được anh lại trở thành nguyên nhân cái chết của cô!
Một phạm nhân nhận án tử hình, sao có thể khiến cho cô mang thai, cuối cùng cô bị chết, một xác ba mạng…
Cố Minh Dã nhìn thấy cô đứng ngây ra, vung tay với mấy người phía sau: “Đưa người đi.”
"Uy uy uy! Các người không thể làm như vậy được, mấy người là ai, sao lại tùy tiện bắt người!"
Trì Hải Lãng nhìn thấy tình hình vội vàng hô lên.
Cố Minh Dã nhìn vậy, tiếp tục khoát tay: “Đều đem đi hết.”
"Chính tôi tự đi." Lê Bắc Niệm cực kỳ tỉnh táo nói, "Tôi ngược lại muốn hỏi rõ một chút, là tôi khinh bạc anh ta hay anh ta khinh bạc tôi."
Sửa chữa ???.
Ngay lúc Lê Bắc Niệm vừa dứt lời, phía sau liền vang lên tiếng bước chân trầm ổn cùng thanh âm lười biếng.
"Thật sao?"
Một người đàn ông đi đến, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, gương mặt tuấn mỹ như tượng, giữa hai hàng lông mày nhàn nhạt hờ hững, vô hình lộ ra khí thế xa cách khó gần.
Đứng lặng lẽ ở đó, cao lớn thắng thắn như một ngọn núi, chỉ có thể ở dưới ngưỡng vọng,
"Thủ trưởng!"
Mấy người đàn ông đứng quanh cùng nhau lên tiếng, thanh âm đột ngột lại vang dội khiến người khác không kịp chuẩn bị mà giật nảy mình.
Mà đúng lúc này, người đàn ông được gọi là Thủ trưởng kia dừng chân lại.
Một đôi mắt phượng dài hẹp, thâm thúy mà sáng tỏ, con ngươi màu đen nhánh, khí thế quét một vòng cuối cùng rơi trên người cô gái trẻ tuổi đứng giữa kia.
Ánh nhìn sắc bén phóng đến, nhàn nhạt lướt qua, giống như một viên đạn bay thẳng vào linh hồn khiến tim Lê Bắc Niệm bỗng nhiên nảy một cái.
"Là anh!"
Mấy ngày trước, người đàn ông cô gặp phải ở bên cạnh hồ bơi Mục gia chính là Mục Tây Thần!
Một thân quân trang, đội ngũ bên cạnh, lại có điệu bộ này .. người đàn ông trước mắt lại là người phạm nhân bị xử tử hình của Mục gia!
Tâm Lê Bắc Niệm trầm xuống, có chút ngưng trọng nhìn người đàn ông trước mặt.
Mười năm tại ngũ, mười năm tôi luyện trên người anh phát ra cảm giác không giận mà uy nghiêm, phá lệ bức người.
⬅ Trước Tiếp ➡